Chương 11 - Bệnh viện
Diệp Hi Mộc tự nhắc nhở mình, không biết Quý Từ lại đang ấp ủ ý đồ xấu gì, định nắm thóp gì của cậu để mang ra trêu chọc đây.
Suy đi tính lại, Diệp Hi Mộc thấy cứ thành thật thì hơn, cậu nói: "Tôi thấy mình gây quá nhiều rắc rối cho thầy Trì, thấy mình thật vô dụng."
"Ồ, hóa ra là vậy." Quý Từ nói, rồi lại hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ. "Thế sao không hỏi tôi ngay từ đầu?"
"Tôi..." Diệp Hi Mộc lần này thực sự cứng họng, miệng há hốc mấy lần mà không thốt nên lời.
"Bỏ đi." Quý Từ thở dài một tiếng như thể bị tổn thương. "Tôi nhìn ra cả rồi."
Cô không nói mình nhìn ra cái gì, ngón tay khẽ lắc một cái, một lọ thuốc nhựa trắng muốt như ảo thuật xuất hiện trong lòng bàn tay.
Cô đưa thuốc cho Diệp Hi Mộc: "Cầm lấy."
Cô nói tiếp: "Dù cậu không tới tìm, tôi cũng sẽ đem trả cho Trì Vạn Sinh thôi. Tôi không chịu nổi cảnh đồ của ông ta làm bẩn ngọn núi nhà mình."
Diệp Hi Mộc lí nhí nói câu "Cảm ơn" rất gượng gạo, nhưng Quý Từ không nghe thấy. Điện thoại cô đột ngột reo vang, Diệp Hi Mộc liếc thấy tên người gọi là "Trần Bảo Giang". Dân vùng Long Vĩ này đa số đều mang họ Trần.
"Bà ngoại sao? Bà làm sao?" Giọng Quý Từ lập tức đanh lại, nhịp thở cũng trở nên dồn dập. Diệp Hi Mộc định rời đi, nhưng nghe giọng cô căng thẳng như vậy, đôi chân vô thức khựng lại.
