Chương 32 - Ác ý
Ở cái chợ vật liệu xây dựng này, không ai là không biết Trần Xuyên.
Chủ tiệm hay nhân viên hễ thấy bóng anh là đon đả: "Tiểu Trần tới rồi à?"
Trần Xuyên đáp lại ngọt xớt: "Dẫn người bạn qua coi đồ chút, chúc bác mua may bán đắt nha!"
Dẫu là đối thủ cạnh tranh nhưng cái nết đối nhân xử thế của Trần Xuyên rất khéo. Anh dễ thương hơn ông già mặt sắt đen sì của mình nhiều, gặp ai cũng cười hớn hở, lại thêm cái mã điển trai, đi tới đâu như gió xuân thổi tới đó, khiến mấy người ghét nhà họ Trần nhất cũng phải gượng cười vài tiếng.
Trần Xuyên dắt Quý Từ đi dạo từng gian hàng, tỉ mỉ giới thiệu đặc trưng từng loại sản phẩm. Đám chủ tiệm biết anh là dân trong nghề nên chỉ đứng bên phụ họa, khỏi mất công chào mời.
Vài người nổi máu hóng chuyện, tò mò hỏi: "Bạn hả? Bạn gái thì có. Lại thay bồ mới rồi sao? Cô em này coi bộ sắc sảo dữ nghen."
Trần Xuyên vặn lại: "Lại? Ở đâu ra mà lại hoài vậy?"
Chủ tiệm không sợ Quý Từ phật lòng, cứ thế đâm chọc, mà ánh mắt nhìn cô lại như muốn nhắc nhở: "Tháng trước đâu phải cô này."
Trần Xuyên nghe mà muốn đấm cho một cái: "Hèn chi cái tiếng một tháng thay một cô bồ của tui cứ thế vang xa, té ra là từ miệng bác mà ra hết."
Ông chủ cười hì hì, không quên nịnh nọt: "Cậu trẻ đẹp trai vầy, nói ngày nào cũng thay bồ người ta còn tin nữa là, phải không nè?"
