Chương 6 - Em gái
Từ đằng xa đã nghe mùi khói lửa nồng nặc, lại gần càng thêm sặc sụa vị dầu ớt cay nồng. Tiếng người náo nhiệt, kẻ qua người lại toàn dân ăn nhậu khoác vai bá cổ nhau. Chó hoang mèo lạc chạy tới chạy lui, đến cả chim chóc trên cây cũng được nuôi cho mượt lông béo tốt.
Đây là Phố ẩm thực Giang Tân, khu ăn đêm lớn nhất Giang Thành nằm dọc theo Trường Giang. Ở đây vừa nghe được tiếng sóng vỗ, vừa ngắm được ánh đèn từ muôn vàn nhà dân trong khu phố cũ. Dù giàu hay nghèo, tới đây thế nào cũng tìm được miếng ngon. Người Giang Thành sau một ngày làm lụng cực nhọc đều thích ghé đây tụ tập, xả hơi.
Bãi giữ xe chật kín xe riêng, Quý Từ phải tìm một chỗ trống sát bìa để tấp vào. Vừa bước ra khỏi bãi, cô đã thấy một thanh niên cao ráo mặc áo khoác dáng dài đứng bên dải phân cách nghe điện thoại. Chiếc áo khoác vận trên người anh ta trông chẳng khác gì người mẫu, khiến không ít người đi ngang phải ngoái nhìn.
Thấy Quý Từ, anh ta lập tức cúp máy rồi sải bước chạy tới, cười rạng rỡ và dang rộng hai tay. Tâm trạng Quý Từ cũng tốt hẳn lên, cô cười híp mắt, đấm mạnh một cú vào ngực anh ta. Đối phương cười hì hì chịu trận rồi vòng tay ôm ngang lưng nhấc bổng cô lên, xoay hai vòng.
“Bị điên hả! Trần Xuyên!” Quý Từ cười mắng.
“Ai biểu mấy năm nay em không thèm về! Tuần trước ra sân bay đón, anh đã muốn xoay mấy vòng vầy rồi.” Từ lúc thấy cô, mắt Trần Xuyên chưa rời đi chỗ khác lấy một giây. “Sao cao lên dữ vậy, lại còn trắng ra nữa.”
“Thôi đi!” Quý Từ vốn đã quen thói chặt chém với Trần Xuyên, đột nhiên được anh tâng bốc, cô lại thấy không quen. “Đám tang mẹ em anh không có ở đó hay sao? Làm như cả đời chưa thấy em vậy.”
“Lúc đó là lúc nào chứ! Anh đâu có dám nhìn em lâu.” Trần Xuyên phản đối. “Lại còn sợ em nói được hai câu là khóc, anh một câu dư cũng không dám mở miệng.”
Quý Từ đứng khựng lại một nhịp: “Em không có khóc, từ đầu tới cuối không hề khóc.”
Cô thở dài kiểu nửa đùa nửa thật: “Tình cảm giữa em với mẹ chắc còn chẳng sâu đậm bằng với anh.”
