Chương 23 - Bàn chuyện
Diệp Hi Mộc dắt con chó nhỏ về khu tập thể mình đang ở. Ông cụ bảo vệ ở đây vốn là người rất mê chó, hồi trước ông làm bên Cục Công an Lâm nghiệp, chuyên trách việc chăm nuôi chó nghiệp vụ, nghỉ hưu rồi mới về trông cổng cho khu nhà của đơn vị. Thấy Diệp Hi Mộc nhặt được con chó nhỏ, ông hớn hở ra đón, còn giúp cậu đem nó ra bồn nước giữa sân xối rửa sạch sành sanh mấy vết bẩn trên mình.
"Đúng là đồ bốn mắt mà!" Ông cụ nhìn con chó đã lộ ra màu lông nguyên bản sau khi tắm sạch mà thốt lên.
Con chó này thuộc giống "thiết bao kim", toàn thân đen mướt, riêng bốn chân với chóp đuôi lại có màu vàng kim, trên mắt còn có hai đốm lông vàng đối xứng, nhìn y hệt như có tới bốn con mắt vậy.
Nhóc con vừa mới tắm nước lạnh xong, chẳng biết là vì lạnh hay vì sợ mà cứ run cầm cập.
Ông cụ vào phòng bảo vệ lấy một gói thuốc bột với bịch thức ăn vụn đưa cho Diệp Hi Mộc: "Về nhà tắm lại cho nó cái nữa, rồi bôi thuốc trừ ký sinh lên. Nuôi không nổi thì cứ đem ra đây cho ông."
Diệp Hi Mộc cảm ơn ông, nhưng cậu cũng chẳng muốn làm phiền. Ông cụ thương mấy con chó nghiệp vụ về hưu, cứ hễ con nào già yếu, tàn tật hay bị người ta bỏ rơi là ông lại dắt về nuôi. Giờ nhà ông đã có tới năm sáu "kiện tướng" già rồi, không còn chỗ cho đứa nào nữa đâu.
Cún con rất ngoan, nhất là chẳng bao giờ sủa bậy, lúc sợ hãi hay muốn xin ăn cũng chỉ phát ra tiếng "ử ử" nhỏ xíu trong cổ họng. Ăn xong là nó tự tìm góc nhà cuộn tròn lại ngủ, cứ như hiểu chuyện lắm, không muốn làm phiền ai vậy. Lớp lông sau khi sấy khô cứ cứng cứng dựng ngược lên, nhìn y như một trái kiwi khổng lồ.
Ba cậu – ông Diệp Thành Lâm – hay đi công tác ngoại tỉnh, bên cạnh lúc nào cũng có một con béc-giê lớn đi cùng. Hi Mộc tai nghe mắt thấy, cũng hiểu đôi chút về cách chăm chó.
Cậu ngồi xổm xuống trước mặt nó, khẽ bóp bóp chóp tai vẫn còn rủ xuống, con chó nhỏ liền nhìn cậu bằng ánh mắt tội nghiệp.
Diệp Hi Mộc nói với nó: "Mau lớn nha con."
