Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 19
Diệp Hi Mộc cầm chai nước, phản xạ tự nhiên định từ chối: “À… thôi khỏi.” Vừa ngẩng lên thấy sắc mặt của cô, cậu cảm giác cô sẽ không hài lòng với câu trả lời này, liền giơ chai nước lên sửa lời: “Cảm ơn nhé.”
Diệp Hi Mộc cầm chai nước, phản xạ tự nhiên định từ chối: “À… thôi khỏi.” Vừa ngẩng lên thấy sắc mặt của cô, cậu cảm giác cô sẽ không hài lòng với câu trả lời này, liền giơ chai nước lên sửa lời: “Cảm ơn nhé.”
Trần Xuyên cười nhỏ nói với Lê Đại Mãng: “Cũng muốn lắm, mà khó quá…” Anh lại thở dài một tiếng. Câu đó của Trần Xuyên là ý gì? Anh muốn “chốt đơn” với cô từ hồi nào vậy? Mà “khó” là khó chỗ nào?
Đây là lần đầu tiên Diệp Hi Mộc cảm nhận được sự bất lực khi hoàn toàn mất kiểm soát đối với mọi việc, cảm giác này ngay cả lúc mẹ mất năm xưa cũng không đáng sợ bằng.
Lý Giai Miêu chủ động kết bạn QQ với Quý Từ. Không có lời hỏi thăm vòng vo nào, con bé vào thẳng vấn đề: hỏi cô làm sao để trở nên đẹp hơn.
Quý Từ mở WeChat, thấy lời mời kết bạn của Diệp Hi Mộc. Tên tài khoản để đúng tên thật, ảnh đại diện là hình chụp một cái cây không rõ tên, đúng là chẳng có gì bất ngờ.
Quý Từ tháo nón bảo hiểm, móc điện thoại mở mã QR WeChat đưa qua. Đôi mắt cô sáng và trong trẻo. Diệp Hi Mộc chỉ nhìn một cái rồi cụp mắt xuống, quét mã.
Quý Từ vốn đã nhận ra từ trước, Diệp Hi Mộc là kiểu người biết đứng vào vị trí người khác để suy nghĩ, ở điểm này cậu chín chắn hơn nhiều so với đám bạn cùng lứa.
Quý Từ không nhượng bộ: “Ngoại mà về thì chắc con cũng mất ngoại luôn! Mẹ con mất rồi, giờ con chỉ còn mỗi mình ngoại thôi, ngoại không để con được sống thêm vài năm yên ổn sao!”
Diệp Hi Mộc cảm thấy có lỗi với bà vì đã làm trái ý một người đối tốt với mình, cứ như thể cậu đã trở thành đồng lõa của Quý Từ vậy.
Diệp Hi Mộc rảo bước đi theo. Cậu thấy Quý Từ đáng ghét đến mức ngứa răng, nhưng lại chẳng làm gì được cô. Cậu không thể nổi cáu, mà còn phải xuống nước khuyên nhủ.