Lãm Phương Hoa – Chương 106
Trước đây Tùy Anh đã mơ hồ có cảm giác, mãi đến khoảnh khắc này mới thật sự ngộ ra, Lạc Thanh Lưu… thích nàng? Lòng nàng bỗng chốc rối bời, suýt nữa giơ tay kéo hắn lại hỏi cho ra lẽ.
Trước đây Tùy Anh đã mơ hồ có cảm giác, mãi đến khoảnh khắc này mới thật sự ngộ ra, Lạc Thanh Lưu… thích nàng? Lòng nàng bỗng chốc rối bời, suýt nữa giơ tay kéo hắn lại hỏi cho ra lẽ.
“Phó Mân, huynh đã không còn gì nuối tiếc, ta cũng vậy… Cuối cùng cũng biết được toàn bộ câu chuyện, nguồn cơn của những khổ đau giày vò suốt nửa đời trước…”
Từ Tông Hiến ngồi trong tửu lâu bên trái, còn Lý phu nhân ở quán trà bên phải, một trái một phải cách nhau một con đường, lát nữa có thể đối diện qua cửa sổ mà nhìn nhau.
Đến cả ân cháo cũng phải do nàng ngồi bên giường đút từng muỗng một. Ban đầu Tạ Lãm nhất quyết không chịu, nhưng sau mấy ngày được nàng chăm chút như thế, dần dần lại sinh ra cảm giác mê thích ngọt ngào.
Cho đến khi nhìn thấy một góc tường của Đô Ti Điền Nam, hắn mới thôi chống chọi, đôi mắt ấy khép lại hoàn toàn. Phùng Gia Ấu không ngờ hắn ngã thẳng từ lưng ngựa xuống.
Hắn muốn cúi xuống nói với Phùng Gia Ấu rằng mình không nhịn nổi nữa rồi, cảm giác nghẹn ở ngực còn khó chịu và đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên người.
“Chàng đừng nói nữa, giữ sức mà dưỡng thương.” Sau khi rời khỏi thành hoang, sức lực của nàng cũng dần dần thoát đi, giọng nói bắt đầu hơi run. Nhưng giờ hắn đang dựa vào nàng, nàng phải cố gắng mạnh mẽ.
Nhưng khi cúi xuống nhìn Phùng Gia Ấu, mọi sự kiêu ngạo đều tan biến, ánh mắt trong trẻo và dịu dàng hơn hẳn: “Đi theo ta nguy hiểm lắm… nhưng vẫn cứ ở bên ta nhé!”
Cao thủ kiếm đạo như Hàn Trầm, chỉ với một nhát kiếm đã chém đứt thanh đao gia truyền của Tạ Lãm, chém sâu vào xương bả vai hắn, sẽ đủ để làm gãy xương sườn và tổn thương nội tạng.
Khi đó, cần cha hắn và vài vị sư phụ liên thủ mới miễn cưỡng kiềm chế được. Thiết Lao trong thành Hắc Thủy được đúc từ thiên thạch cũng là để giam giữ hắn mỗi khi “phát bệnh”.