Lãm Phương Hoa – Chương 96
Nhưng Tạ Lãm vẫn không chắc chắn vị trí của mình trong lòng nàng, luôn cảm thấy nàng chỉ sợ mất hắn, chứ không vì yêu hắn.
Nhưng Tạ Lãm vẫn không chắc chắn vị trí của mình trong lòng nàng, luôn cảm thấy nàng chỉ sợ mất hắn, chứ không vì yêu hắn.
Nhìn nàng không bệnh không buồn, sống cuộc đời tự do và thoải mái, hắn mới cảm thấy mình không uổng phí. Chẳng rõ vì sao hắn lại có suy nghĩ kỳ lạ này, mà theo thời gian, suy nghĩ ấy càng thêm mãnh liệt.
Tùy Kính Đường nói với Tùy Anh: “Ông chê con vô dụng, xem ra ông đã sai rồi. Kết giao được người như Tiểu Gia, ai dám nói con không có bản lĩnh?”
Tùy Anh đáp: “Nhưng Phó Mân đã nắm được điểm yếu của ông ấy…”
Phùng Gia Ấu điềm tĩnh nói:
“Ta cũng có đòn sát thủ trong tay.”
Nghe nàng dặn dò, y chợt thẫn thờ. Hệt như trước kia. Y đã không còn nhớ lần cuối cùng y được Phùng Gia Ấu dặn dò làm việc, nhắc nhở y cẩn thận là từ bao giờ.
Khi Tạ Lãm lên đến đỉnh núi, trong tay còn lại một con dao. Theo nguyên tắc “không để lãng phí”, hắn lập tức phóng dao vào ngực kẻ vừa cắt đứt dây xích.
Tạ Lãm vừa lo lắng vừa giận dữ, trong lòng hối hận vô cùng. Sớm biết thế này, hắn nên nghe lời nàng từ chức, ở nhà an tâm ‘ăn cơm mềm’, ra ngoài làm anh hùng làm gì chứ.
“Hắn không phải Giám quốc của Đại Ngụy, cũng không trả cho ta lượng bạc lương nào. Dựa vào đâu mà hắn bảo ta đấu với ai, ta nhất định phải đấu?”
Mọi chuyện đều cần so sánh. Dù nghe bao nhiêu về võ công cái thế của Tạ Lãm, trong đầu họ vẫn không hình dung cụ thể được. Giờ đây, Nam Cương Vương bộc lộ thực lực, khiến họ càng tò mò về Tạ Lãm.
Sách lược ngày thường của ông là ‘bảo toàn bản thân’, nhưng ai dám chọc vào ông, nhất là cháu trai cháu gái của ông, chắc chắc sẽ bị phản đòn không thương tiếc. Nếu không, tính cách ngang ngược của Tùy Anh và Tùy Tư Nguyên từ đâu mà ra?