Lãm Phương Hoa – Chương 88
Mọi chuyện đều cần so sánh. Dù nghe bao nhiêu về võ công cái thế của Tạ Lãm, trong đầu họ vẫn không hình dung cụ thể được. Giờ đây, Nam Cương Vương bộc lộ thực lực, khiến họ càng tò mò về Tạ Lãm.
Mọi chuyện đều cần so sánh. Dù nghe bao nhiêu về võ công cái thế của Tạ Lãm, trong đầu họ vẫn không hình dung cụ thể được. Giờ đây, Nam Cương Vương bộc lộ thực lực, khiến họ càng tò mò về Tạ Lãm.
Sách lược ngày thường của ông là ‘bảo toàn bản thân’, nhưng ai dám chọc vào ông, nhất là cháu trai cháu gái của ông, chắc chắc sẽ bị phản đòn không thương tiếc. Nếu không, tính cách ngang ngược của Tùy Anh và Tùy Tư Nguyên từ đâu mà ra?
Tạ Lãm không đời nào để hắn nằm trên giường của Phùng Gia Ấu, vậy đây chính là phòng của Tùy Anh. Lạc Thanh Lưu thoáng ngẩn người, vội vàng ngồi dậy, lúc này mới phát hiện tay chân mình đều bị trói, cổ còn đeo một chuỗi chuông.
Hồi còn thiếu niên Lạc Thanh Lưu đã rất gan dạ, mới vừa học thành tài đã dám một mình lẻn vào hoàng cung. Đáng tiếc bị đám biến thái của Thập Nhị Giám dọa sợ, bao nhiêu tự tin đều tan tành.
“Nàng quá đáng lắm đấy.” Tạ Lãm chờ mãi vẫn không nghe được lời an ủi, bèn nói, “Vô địch thiên hạ như ta, hiếm lắm mới bộc lộ chút yếu đuối, thế mà nàng lại thờ ơ? Nàng có trái tim không? Nàng…”
Tuy rằng tất cả đều là vì nàng, nhưng Tạ Lãm lại đặc biệt thích cái cảm giác nàng đặt tất cả niềm tin vào hắn. Nàng liều cả đời để cược, hắn dốc sinh tử mà chiến.
Phùng Gia Ấu bất bình thay Tạ Lãm: “Ngài đã chứng kiến chàng trưởng thành, hiểu chàng hơn cả ta. Nhưng sao ta thấy ngài luôn có thành kiến với chàng?”
Lên triều phải đi sớm hơn điểm danh cả một canh giờ, cứ như bắt làm việc vào giữa đêm khuya, đến trâu ngựa cũng không khổ như vậy. Nhưng hôm nay, Tạ Lãm lại dậy từ đầu giờ Sửu (1h – 1h40 sáng),
Chỉ có ba phần cơ hội sống sót thôi, vậy mà hắn lại đánh cược thành công. Nhưng ngươi yên tâm, ngũ tạng lục phủ của hắn đã hỏng hơn nửa, nhiều nhất chỉ sống thêm được mười năm.
Ông còn có thể hứa hẹn gì với Giang Hội Từ đây? Lời nói ra, đều là dối trá cả. Phùng Hiếu An chỉnh lại tư thế, đặt bút thẳng ngay. Thế nhưng, đầu bút đã chấm mực, lại chẳng thể hạ xuống.