Chương 53 - Thế thân
Thế thân truyền đời
Hạ Tùng La vội quay trở lại, xoay người nhìn Thẩm Duy Tự: "Còn giới hạn này nữa hả?"
Thẩm Duy Tự nhắm mắt, lần mò bỏ Sáp Huyết Tôn trở lại túi đeo chéo: "Nếu không thì tại sao cô tôi phải làm thư ký cho Hạ tiên sinh? Còn tôi cũng đâu cần bảo lưu việc học rồi chạy tới Urumqi."
Hạ Tùng La hơi khó xử: "Nhưng mắt cậu vậy... còn ra ngoài được không?"
Thẩm Duy Tự gật đầu: "Không sao. Chỉ cần Sáp Huyết Tôn ở bên cạnh, đau đớn do Thừa Phụ gây ra sẽ giảm một nửa. Trên đường tôi thích nghi dần, tới nơi chắc sẽ đỡ hơn nhiều."
Cậu vội bổ sung: "Nếu... có thể đưa Sáp Huyết Tôn tới tay cô tôi, cơ hội thắng sẽ cao hơn."
"Chờ chút, tôi lấy cho cậu cái bịt mắt."
Hạ Tùng La chạy vào phòng ngủ, lục trong đống bịt mắt ngủ mình mua, chọn ra hai cái. Một cái màu hồng bằng vải lông san hô, hình mèo. Cái còn lại màu đen tuyền, buộc dây ren — cái này là do chủ tiệm thấy cô một đơn mua mười mấy cái bịt mắt nên nhét đại vào túi giao hàng tặng kèm thôi, hoàn toàn không phải gu của cô.
Hạ Tùng La cầm cả hai ra ngoài, đưa cho Thẩm Duy Tự: "Cậu chọn đi."
