
Tác giả: Đoàn Tử Lai Tập
Edit: VyMiu
Thể loại: Cổ đại, cung đình hầu tước, ngược, quyền mưu, chính kịch, báo thù và trưởng thành
Nhân vật: Ôn Du x Tiêu Lệ
Thông điệp: Mệnh ta do ta, không do trời.
🌸 Văn án: (bấm vào để xem)
Ôn Du, đệ nhất quý nữ của Lạc Đô, da trắng như tuyết, dung mạo thanh nhã như hoa nhạt sương mai.
Thế nhưng chỉ sau một sớm non sông sụp đổ, Ôn thị bị lật úp. Đại Lương đệ nhất mỹ nhân từng danh chấn thiên hạ, trong chớp mắt đã trở thành món đồ để các lộ hào hùng tranh đoạt.
Nàng băng ngàn dặm đường, chỉ mong kịp cùng vị hôn phu cử hành hôn lễ, mượn binh lực để báo thù.
Không ngờ dọc đường gặp nạn, bị bắt cóc, buộc phải đồng hành cùng một tên du côn.
Tên du côn ấy gọi là Tiêu Lệ. Cha ruột không rõ tung tích, mẹ là nữ tử thanh lâu. Nghe đồn hắn tám tuổi đã giết người rồi vào tù, mười lăm tuổi trở thành tay đấm sòng bạc, chuyên đi đòi nợ, hung danh lan xa.
Ôn Du ghét hắn thô lỗ, mùi con buôn không che nổi.
Tiêu Lệ lại chán ghét Ôn Du tự cao, bày ra vẻ thanh quý lạnh lùng.
Hai người nhìn nhau đã khó chịu, nói chuyện chưa quá nửa câu đã muốn dừng.
Vậy mà về sau, khi xương cốt hắn bị đánh gãy, vẫn cắn răng cõng Ôn Du chạy trốn trong đêm mưa, liều mạng hộ nàng vượt sáu trăm dặm đường về phương Nam.
Đến tận đêm trước ngày đại hôn, hắn còn dầm mưa xông vào khuê phòng nàng, do dự rất lâu mới khó khăn mở miệng:
“Ôn Du, không gả cho Trần Vương nữa, gả cho ta được không?”
“Đại Lương này, ta thay ngươi giành lại. Mối thù của Ôn thị, ta thay ngươi báo.”
Ôn Du mặc áo cưới, ngồi trước gương trang điểm, quay đầu nhìn hắn. Ánh mắt nàng bình thản mà lạnh lẽo:
“Ta cần binh, cần quyền. Chàng có không?”
—
Sau đó, thế lực mới của Bắc Ngụy quật khởi, quét ngang Trung Nguyên.
Khi Ngụy quân chỉ huy nam hạ, Trần Vương cúi đầu xin hàng. Ôn Du cũng bị xem như lễ vật, dâng lên quân Ngụy.
Hôm ấy gió bấc cuộn tuyết, ngoài cung Bắc Ngụy thiết kỵ giăng cờ kín trời. Giữa cảnh ấy, một nam nhân của Ngụy quân cưỡi ngựa chậm rãi tiến vào khuyết môn. Trước mặt Trần Vương đang run rẩy quỳ dưới đất, hắn dùng mũi kiếm còn dính máu nâng cằm Ôn Du lên, lạnh giọng hỏi:
“Ôn Du, rốt cuộc nàng đã gả cho thứ gì?”
—
Người đời đều nói, Ngụy quân hận thấu Ôn thị nữ năm xưa đã bỏ hắn đi vào lúc hắn sa cơ nhất. Ai nấy đều âm thầm đoán rằng, lần này Ôn Du rơi vào tay hắn, ắt phải chịu tra tấn không dứt.
Quả thật, Ôn Du đã nếm đủ thứ “tra tấn” của hắn.
Đêm xuống, đuốc sáng rực.
Ôn Du bị khóa trên long ỷ, mồ hôi thấm ướt áo lụa. Sợi xích vàng nơi cổ rung lên lanh canh.
Người tự tay mang xiềng cho nàng bóp lấy cằm nàng, trán kề trán. Trong đáy mắt hắn cuộn lên ánh sáng hung hiểm, như dã thú bị dồn vào đường cùng:
“Bây giờ ta có binh, có quyền rồi. Gả cho ta, được không?”
—
【Tiểu kịch trường】
Ngụy quân Tiêu Lệ tuy xuất thân thấp hèn, nhưng từ ngày thành danh đến nay, chưa từng nếm mùi thất bại.
Một lần ngựa sảy chân trước trận, hắn suýt chết nơi hoang dã, được tàn quân của Đại Lương cứu về. Cổ hắn bị khóa bằng xích sắt đen nặng nề, kéo thẳng vào trung quân trướng.
Chủ soái trong trướng dung mạo như phù dung, ánh mắt trong như trăng lạnh. Nàng nhìn thân vệ ép hắn quỳ xuống, giọng nhạt mà dứt khoát:
“Ngụy hầu giờ đã hiểu chưa? Thứ ta muốn, là binh của chính ta, quyền của chính ta.”
☘ Trích giới thiệu của một độc giả trên Douban: (bấm vào để xem)
Nữ chính mưu trí hơn người. Để mượn binh quyền, nàng buộc phải lên đường đi liên hôn. Trên đường bị truy sát, nàng lạc mất thân vệ, được gia đình nam chính cưu mang, tạm thời dừng chân ở một trấn nhỏ dưỡng thương, từ đó nảy sinh dây dưa với nam chính.
Nam chính xuất thân bi thảm: mẹ là kỹ nữ, từ nhỏ lớn lên trong thanh lâu. Để nuôi sống gia đình, hắn phải làm tay đấm cho sòng bạc. Trong quá trình tiếp xúc, hắn dần bị nữ chính hấp dẫn — một người con gái kiên cường, thông minh, xinh đẹp lại phóng khoáng, ai mà không động lòng cho được. Khi biết thân phận thật sự của nàng, hắn càng thêm tự ti, nhưng lại không thể dứt ra nổi; những đoạn miêu tả tâm lý thầm lặng của nam chính thật sự rất chạm.
Về sau, câu chuyện cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt hoàng quyền, đồng thời tin dữ về việc cả nhà nữ chính bị sát hại truyền đến. Nữ chính lập tức lên đường tiếp tục liên hôn, dọc đường liên tục bị truy sát. Cũng trong lúc này, nam phụ xuất hiện tại thành trấn nơi nam chính ở. Nam chính lầm tưởng mẹ mình đã bị giết, không còn vướng bận gì nữa, liền quyết định đuổi theo nữ chính.
Trên đường đi, chỉ còn hai người sống chết nương tựa lẫn nhau. Nữ chính cũng dần nảy sinh tình cảm với nam chính, nhưng trước đại cục, nàng đành nhẫn tâm đẩy hắn ra, vẫn kiên quyết lựa chọn liên hôn. Đồng thời, nàng tự mình dẫn dắt những bộ hạ và thân tín cũ, bắt đầu học cách trở thành một bậc đế vương.
Nam chính hiểu rõ mình không xứng, nên chủ động học binh pháp, mưu lược, chỉ mong có thể trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh nữ chính, bảo vệ nàng chu toàn. Chỉ cần nghe tin nàng có thể bị thương là hắn phát điên, cho rằng ai không bảo vệ được nàng thì đều là phế vật.
Những tình tiết nặng nề ở giai đoạn đầu về cơ bản đã qua, như việc gia tộc nữ chính bị đồ sát hay quãng thời gian trốn chạy bị truy sát. Hiện truyện đã viết đến đoạn nữ chính tìm được cựu bộ, chuẩn bị liên hôn, nội dung khá “dày”, có thể bắt đầu đọc. Phong thái đại nữ chủ rất rõ ràng, hy vọng cuối cùng nữ chính có thể trở thành nữ đế.
Phần dưới có tiết lộ nội dung:
Nam phụ cũng mang thiết lập kiểu điên cuồng, có phần giống Ứng Vô Cầu trong Quái hiệp Nhất Chi Mai — xấu xa tận gốc, khiến người ta chỉ muốn một đao kết liễu, nhưng đồng thời cũng cực kỳ mưu trí. Giữa hắn và nữ chính có rất nhiều màn đối đầu về chiến lược, mưu kế.
Hắn có một “bạch nguyệt quang” trong lòng, chính là chị dâu của nữ chính. Tuy vậy, mối tình này vẫn chưa đủ để trói buộc bước chân hắn trên con đường báo thù và chinh chiến.
Cái chết của gia đình nữ chính vô cùng thê thảm, đặc biệt là người anh trai. Để bảo toàn thân vệ, anh đã tự chặt hai mươi ngón tay. Hai đứa con của anh và chị dâu — một trai một gái — đứa bé trai còn trong tã đã bị ném chết, đứa bé gái được chị dâu liều mạng che chở nên sống sót. Vì thế, tình cảm của nam phụ dành cho chị dâu cũng trở nên vô cùng phức tạp, khó nói thành lời.
TRUYỆN HAY KHÁC CỦA TÁC GIẢ:
Tiểu trù nương ở biên quan
Nam chính ở gần nữ chính mới có vị giác. Nữ chính nấu ăn ngon nổ tung thế giới
Xuyên không, sủng ngọt, kinh doanh ở cổ đại
Hầu phu nhân và dao mổ lợn – Do mình tự dịch và diễn đọc
Một cô nàng ngốc đáng yêu nhưng đánh trận thì hổ như sấm chớp VS một vị Hầu gia chỉ biết thầm gào: ‘Nàng thô lỗ quá! Sao nàng không thích ta?!’
Quá khứ đau thương, từ từ trưởng thành, tranh đấu triều đình, có ngược có ngọt
LƯU Ý QUAN TRỌNG:
✨ Bấm vào nút tròn màu xanh lá bên phải góc dưới màn hình để lướt nhanh đến phần bình luận. Để bình luận, hãy gõ nội dung, sau đó điền tên và địa chỉ email, bấm post comment là được. Chỉ cần điền một lần duy nhất. Đã có tài khoản wordpress hoặc đã subscribe/đăng ký nhận thông báo bài viết mới rồi thì không cần nữa.
✨ Phần chú thích được ẩn bớt đi, để đọc chú thích, hãy bấm vào hàng chữ in nghiêng với hình tam giác màu đen nho nhỏ phía trước như hình bên dưới.


✨ Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn vô tình bắt gặp những dòng đánh dấu bản quyền được chèn vào, mong bạn thông cảm giúp mình nhé. Thật sự là truyện bị sao chép và đăng lại ở nhiều nơi quá, nên mình đành dùng cách này để đánh dấu, bảo vệ công sức của bản thân.
Mình hiểu cảm giác đang đọc mà bị chen ngang như vậy thì khá khó chịu, mạch cảm xúc cũng bị đứt đoạn. Nhưng rất mong bạn thấu hiểu và ủng hộ cho thời gian, tâm huyết mình đã bỏ ra, đồng thời cùng mình góp phần hạn chế những trang copy ngày càng tinh vi hơn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đến ❤.
