CHƯƠNG 8 - "Khí độ như thế, chẳng giống người sống bằng..."
Rời khỏi quầy vải, Tiêu Huệ Nương nắm chặt tay áo, nơi giấu túi tiền nặng trĩu những đồng xu, trong lòng vẫn ngỡ như đang mơ.
Không chỉ bán sạch cả rổ khăn thêu với giá cao, mà ông chủ quầy vải còn chủ động ngỏ lời: sau này nếu có khăn, cứ mang tới cho ông ta bán hộ. Giá dĩ nhiên không bằng tự bán, nhưng vẫn cao hơn hẳn mức bọn lái buôn thu mua, hơn nữa còn nói rõ: có bao nhiêu, ông ta lấy hết.
Điều kiện duy nhất là, kiểu dáng không được kém hơn số khăn hôm nay.
Chợ vẫn ồn ào như cũ. Nắng lên làm tuyết tan, trời càng lúc càng hanh lạnh.
Tiêu Huệ Nương nhìn người con gái đi bên cạnh mình , Ôn Du thần sắc ung dung, thản nhiên. Có lẽ nhờ lớp khăn lụa che đi phần lớn những vết mẩn đỏ trên mặt, ánh nắng dịu nhẹ rơi xuống đôi mày ánh mắt nàng, làm mờ đi những dấu vết li ti ấy. Trong mắt Tiêu Huệ Nương, Ôn Du như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng nhàn nhạt; ngay cả chiếc áo bông cũ vá chằng vá đụp trên người nàng cũng không còn trông nghèo nàn nữa.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, Tiêu Huệ Nương mới chợt thấy, dường như hôm nay mình mới thật sự quen biết cô gái này.
Ở nhà, nàng ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa. Nhưng nơi chợ búa này, dáng vẻ ung dung bán khăn, thái độ không hề thấp mình khi thương lượng với lái buôn vải, lại khiến Tiêu Huệ Nương bất giác nghĩ đến hai chữ: quý khí.
Có lẽ cũng chính vì thứ khí độ khó gọi tên ấy mà những phụ nhân, tiểu nương tử đến mua khăn ở quầy vải đều cư xử nhã nhặn, hoàn toàn không giống cảnh kén chọn, cò kè mặc cả thường thấy trước các sạp thêu.
Tiêu Huệ Nương nhìn đến thất thần, đến khi một chiếc xe bò từ phía trước chạy tới cũng không để ý, mãi tới lúc Ôn Du kéo bà một cái, khẽ nhắc:
“Đại nương, coi chừng.”
Tiêu Huệ Nương thở ra một hơi:
“Tiền bạc cứ thế vào túi, ta vẫn thấy như đang nằm mộng. Dưới chân cũng nhẹ bẫng, cứ như giẫm lên bông vậy.”
Ôn Du mỉm cười nhạt:
“Kỳ tới chợ mở, đại nương mang thêm ít khăn nữa, sẽ bán được nhiều hơn.”
Nhắc đến tiền bạc, Tiêu Huệ Nương sờ vào túi áo, bỗng gọi Ôn Du lại:
“A Ngư, nếu không có con, mấy chiếc khăn này ta cũng chẳng bán được. Số tiền này, con cầm lấy.”
Trong tay Ôn Du đột nhiên bị nhét vào một xâu tiền lớn, nặng trĩu. Trọng lượng ấy khiến ánh mắt nàng thoáng lộ vẻ kinh ngạc—số này e là gần bằng một nửa số tiền hôm nay kiếm được.
Nàng vội vàng đẩy lại:
“Sao có thể như vậy được! Phần lớn khăn đều do đại nương thêu, con chỉ thêu có bảy tám chiếc. Chưa kể tiền chỉ, tiền vải, con lại ăn ở trong nhà đại nương, số tiền này con tuyệt đối không dám nhận!”
Tiêu Huệ Nương vẫn kiên quyết:
“Một chuyện ra một chuyện. Hôm nay nhờ cách con nghĩ ra mới bán hết số khăn, còn mở được đường bên quầy vải. Ta giữ lại một nửa, cũng đã nhiều hơn trước kia bán cho Trần nhị lang rồi. Hơn nữa, sau này con còn phải đi tìm người nhà, cứ cầm lấy đi…”
Bà giữ chặt tay Ôn Du, không cho nàng trả lại tiền.
Lòng bàn tay bà ấm nóng. Xâu tiền bị bà nắm trong tay Ôn Du cũng ấm theo. Đó là hơi ấm từ túi áo bà, nhưng lại khiến ngực Ôn Du dần dần ấm lên.
Nàng dịu giọng nói:
“Vậy đại nương cứ giữ giúp con trước. Con vẫn còn nợ nhị gia ba mươi lạng.”
Nghe nửa câu sau, Tiêu Huệ Nương muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ thở dài. Bà đếm lại một trăm đồng xu, đưa cho nàng:
“Vậy con cầm lấy một trăm văn này, ra chợ thấy thứ gì cần thì mua.”
Lần này Ôn Du không từ chối nữa.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, bỗng sau lưng vang lên một tiếng gọi:
“Cô nương đeo khăn che mặt phía trước, xin dừng bước!”
Ôn Du và Tiêu Huệ Nương đồng thời khựng lại, quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một cô gái trẻ búi tóc song thùy chạy vội tới, y phục chỉnh tề, trông như nha hoàn nhà phú hộ.
Đến trước mặt hai người, cô ta mới hỏi:
“Vừa rồi, có phải hai vị là người bán khăn lụa Tô Châu ở quầy vải không?”
Nói rồi giơ ra một chiếc khăn lụa Tô Châu trong tay. Ở góc khăn thêu một cành hồng mai, bên dưới còn có một dấu hiệu không rõ hình dạng, nhìn vào lại thấy hài hòa lạ lùng.
Ôn Du nhận ra chiếc khăn ấy chính là cái mình đã bán cho một vị phụ nhân. Nay lại bị nha hoàn này mang theo tìm tới, nàng không khỏi băn khoăn—không biết xảy ra chuyện gì.
Tiêu Huệ Nương cũng lấy làm lạ, thay Ôn Du đáp:
“Phải là chúng tôi. Có chuyện gì sao?”
Tiểu nha hoàn lộ vẻ mừng rỡ, vội hỏi tiếp:
“Thêu thùa trên chiếc khăn này, cũng là do hai vị làm sao?”
Ôn Du gật đầu:
“Là ta thêu.”
Tiểu nha hoàn nói:
“Vậy phiền cô nương theo ta một chuyến. Phu nhân nhà ta muốn gặp cô.”
Ôn Du hỏi:
“Phu nhân nhà ngươi là ai? Vì sao muốn gặp ta?”
Tiểu nha hoàn chỉ cảm thấy y phục người này tuy giản dị, nhưng bị đôi mắt đen lạnh kia nhìn vào, lại không hiểu sao thấy nghẹn thở. Cô ta vội giải thích:
“Phu nhân nhà ta họ Từ. Vừa rồi đến quầy vải chọn hàng, thấy một phụ nhân cầm chiếc khăn Tô Châu hiếm có, hỏi ra mới biết là do cô nương bán. Phu nhân tìm cô nương lần này chỉ là chuyện tốt, xin cô cứ yên tâm theo ta.”
Nói rồi chỉ về phía không xa:
“Xe ngựa của phu nhân đang đậu bên kia.”
Ôn Du quay sang nhìn Tiêu Huệ Nương:
“Đại nương, con đi một chuyến nhé?”
Tiêu Huệ Nương đã gần như bị chuỗi chuyện tốt lành hôm nay làm choáng váng. Bà hiểu rõ, nếu vị quý nhân kia để mắt đến tay nghề thêu của Ôn Du, thì nàng lại có thêm một con đường kiếm sống. Nghĩ vậy, trong lòng chỉ toàn mừng cho nàng, liền nói:
“Quý nhân đã chờ, con cứ đi đi.”
Ôn Du được nha hoàn dẫn ra phía xe ngựa. Khi nha hoàn tiến lên bẩm báo, nàng liền đứng chờ ở khoảng cách năm bước, không tiến lại gần.
Cảm giác này đối với nàng khá mới mẻ. Hơn mười năm qua, nàng vẫn luôn là người ngồi trong xe, còn hôm nay lại trở thành kẻ đứng bên ngoài chờ được triệu kiến.
Ánh mắt nàng lướt qua chiếc xe ngựa kia. Ở nơi chợ ngói này, nó đã được xem là khá bề thế, nhưng trên thân xe và mông ngựa đều không thấy dấu hiệu hay huy hiệu gì, nàng liền đoán chủ nhân hẳn là người nhà buôn.
Không bao lâu sau, nha hoàn vẫy tay gọi nàng lại gần.
Trong xe là một vị phu nhân ăn mặc sang trọng, khoác chiếc áo bông viền lông thỏ, dệt kim thêu chỉ đỏ, trên tay ôm một lò sưởi nhỏ, dáng vẻ phú thái rõ rệt. Bà ta dùng đôi mắt nhỏ, thong thả đánh giá Ôn Du từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới chậm rãi hỏi:
“Cớ sao còn che mặt gặp người?”
Ôn Du hiểu rõ thói quen của giới quyền quý, liền rũ mắt, không nhìn thẳng đối phương, chỉ đáp:
“Dung mạo dân nữ thô xấu, sợ làm bẩn mắt phu nhân.”
Vị phu nhân vốn cũng chẳng mấy hứng thú với dung mạo nàng, liền đổi sang chuyện khác:
“Cô biết thêu Tô tú?”
Ôn Du đáp:
“Vâng.”
Phu nhân lại hỏi:
“Học được bao lâu rồi?”
“Từ nhỏ đã học với mẫu thân.”
Lúc này phu nhân mới nhấc mí mắt lên đôi chút:
“Có biết thêu hai mặt không?”
Giữa hàng mày Ôn Du khẽ động, rất nhẹ, nàng đáp:
“Biết, nhưng chưa tinh thông.”
Ngón tay được dưỡng kỹ của phu nhân gõ nhè nhẹ lên lò sưởi đặt trên gối, dường như suy tính một lát, rồi nói:
“Ta thấy đường kim trên chiếc khăn lụa của cô rất mịn, bố cục cũng hợp lý, so với những tú nương đã thành danh nhiều năm cũng không hề kém. Cô thêu cho một mặt quạt, trong một tháng, làm được chứ?”
Ôn Du lúc này đang rất thiếu tiền, đương nhiên không thể từ chối. Nghĩ ngợi giây lát, nàng nói:
“Có thể.”
Trên mặt phu nhân hiện lên ý cười. Bà ta ôm lò sưởi, đổi sang tư thế thoải mái hơn:
“Thứ này ta sẽ đem đi tặng người, cô phải dốc đủ mười hai phần tinh thần mà thêu. Làm tốt, đương nhiên sẽ không bạc đãi cô. Mặt quạt thêu đơn, sau khi hoàn thành ta trả cô năm nghìn văn. Nhưng nếu cô có thể thêu được hai mặt…”
Phu nhân liếc Ôn Du một cái:
“Giá tiền ta có thể tăng lên gấp mười lần.”
Hàng mi dài của Ôn Du khẽ nâng lên.
Gấp mười lần?
Vậy là năm vạn văn, đổi ra bạc trắng tròn trĩnh năm mươi lạng!
Không chỉ đủ để chuộc lại thân tự do, mà ngay cả tiền thuê người hộ tống đi tìm thân nhân cũng đã dư dả.
Chỉ là, thêu hai mặt quả thật hao tâm tổn lực.
Ở vùng Tô Hàng, không biết bao nhiêu thêu nương vì thêu hai mặt mà hỏng cả đôi mắt.
Phu nhân thấy Ôn Du im lặng, tưởng nàng bị khoản thù lao này làm cho choáng ngợp, liền không để tâm, gọi tên nha hoàn bên dưới.
Tiểu nha hoàn hiểu ý, lấy ra một thỏi bạc nhỏ đưa cho Ôn Du, nói:
“Đây là tiền đặt trước. Trong một tháng tới, ngươi chớ nhận thêm việc khác, chuyên tâm thêu món đồ phu nhân cần. Nhà ngươi ở đâu? Lát nữa phu nhân sẽ cho người mang đoạn lụa, chỉ thêu và mẫu thêu đến tận nhà.”
Trong lòng Ôn Du đã có tính toán, nhận lấy thỏi bạc, rồi báo địa chỉ con phố nơi nhà họ Tiêu tọa lạc.
Khi phu nhân phất tay ra hiệu cho nàng lui xuống, Ôn Du khom người cáo từ. Suốt quá trình nàng không hề ngẩng đầu, nhưng dù chỉ khẽ cúi mặt, vẫn khiến người ta cảm nhận được khí chất thanh nhã, không hề thấp kém.
Phu nhân nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, ngạc nhiên nói:
“Khí độ như thế, chẳng giống người sống bằng nghề thêu thùa chút nào.”
Tiểu nha hoàn cũng liếc nhìn theo, đáp:
“Có lẽ trước kia gia cảnh cũng khá giả, sau chiến loạn mới chạy nạn tới đây?”
Phu nhân thu ánh mắt lại, hạ mí xuống:
“Thôi, mặc kệ quá khứ nàng ta thế nào, chỉ cần chăm chỉ thêu ra thứ ta muốn là được.”
—
Ôn Du trở về, kể lại cho Tiêu Huệ Nương nghe chuyện vị phu nhân kia nhờ nàng thêu mặt quạt.
Tiêu Huệ Nương tự nhiên không cho rằng Ôn Du có thể thêu được hai mặt. Chưa nói đến việc đó cực kỳ khảo nghiệm tay nghề, chỉ riêng thời hạn một tháng cũng hoàn toàn không kịp.
Dù chỉ thêu đơn mà được năm nghìn tiền đã là hậu hĩnh, nhưng Tiêu Huệ Nương vẫn không vì khoản thù lao ấy mà giãn mày, trái lại còn cau chặt hơn:
“Ta sợ mẫu thêu bên kia quá phức tạp, đồ này phải thêu thật tinh tế, một tháng vẫn gấp gáp quá…”
Ôn Du chỉ nói:
“Đại nương không cần lo cho con, trong lòng con đã có chừng mực.”
Tiêu Huệ Nương thở dài:
“Con đừng coi ba mươi lạng bạc kia như ngọn núi đè lên người. Chuyện này rốt cuộc cũng là do Trần Lở gây ra. Đợi bên Hoan Nhi tìm được hắn, thì chính hắn phải trả tiền, sao lại bắt con gánh món nợ cờ bạc của hắn?”
Chỉ là, Trần Lở một ngày chưa tìm được, món nợ ấy vẫn chưa có chủ. Ôn Du lại là người bị hắn đem gán cho con trai, Tiêu Huệ Nương rốt cuộc cũng không thể tự ý để con trai thả nàng đi, chỉ đành cố gắng đối đãi tử tế hơn.
Nghĩ tới đây, lòng Tiêu Huệ Nương cũng nặng trĩu, bà lại quay về chuyện thêu thùa:
“Tháng tới con cứ chuyên tâm thêu mặt quạt đó. Khăn lụa để ta thêu. Con chuẩn bị thêm vài mẫu thêu mới là được, chỉ cần kiểu dáng mới lạ, chủ tiệm vải vẫn sẽ thu.”
Ôn Du cảm ơn Tiêu Huệ Nương, rồi đưa thỏi bạc kia cho bà. Tiêu Huệ Nương nhất quyết không nhận, nhưng Ôn Du ép vào tay bà:
“Đại nương cứ cầm đi, trong nhà còn bao nhiêu thứ phải chi. Coi như con đã trả trước một lạng.”
Tiêu Huệ Nương nắm thỏi bạc, trong lòng trăm mối cảm xúc, nhìn Ôn Du vừa xót xa vừa áy náy:
“Con bé này…”
Để tránh Tiêu Huệ Nương tiếp tục nói chuyện tiền bạc, Ôn Du nhắc thêm chuyện có thể thuê thêu nương cùng thêu khăn lụa. Dù sao nàng cũng không còn thời gian để thêu Tô tú trên khăn bán ra nữa, những chiếc khăn ấy sau này đều phải dựa vào mẫu thêu mà tiêu thụ. Mỗi lần đưa cho tiệm vải một lô khăn, lại mất đi một lô mẫu mới, chỉ khi số lượng đủ nhiều, mới có thể dùng cùng một mẫu mà kiếm thêm bạc.
Không ngờ Tiêu Huệ Nương thật sự bị thuyết phục. Hai người đã gần tới lối ra chợ ngói, bà bỗng quay người định trở lại:
“Không được, đã thuê người thêu khăn rồi thì vải lụa cũng phải mua thêm!”
Hai người đi một vòng đã mua không ít đồ, Ôn Du ôm trong tay đã thấy nặng, sợ mua thêm sẽ không mang nổi, liền khuyên:
“Đại nương, hay để lần sau mua tiếp? Hôm nay mình đã mua nhiều rồi.”
Tiêu Huệ Nương tính lại ngày họp chợ, lắc đầu:
“Đợi chợ lần sau thì phải sang năm mới. Ta quay lại mua thêm một cây lụa nữa. Phía trước có quán trà nước, A Ngư con mang đồ tới đó ngồi đợi, ta đi một lát sẽ quay lại.”
Ôn Du còn muốn gọi bà lại, nhưng Tiêu Huệ Nương đã quay người chen vào dòng người đông đúc. Ôn Du ôm đống đồ lớn nhỏ, đành đi trước tới quán trà.
Nàng gọi tiểu nhị một ấm trà nóng, đặt đồ xuống rồi ngồi chờ.
Nào ngờ trà còn chưa kịp mang ra, mấy tên du côn đã vừa nhổ vỏ hạt dưa, vừa cười cợt bước vào quán, chân không hề chệch hướng, thẳng tiến tới bàn của Ôn Du.
“Mỹ nhân hôm nay làm ăn lớn ở chợ ngói nhỉ? Mua nhiều đồ thế này, sao không biết hiếu kính bọn ta một chút?”
— —
Tác giả có lời muốn nói:
Cá Nhỏ: Alo, 113 đó hả, tôi bị cướp rồi!
Một tác giả nào đó (gõ bàn phím lách cách tóe lửa): Đang điều động Tiêu · chó tuần phòng · Lệ cấp tốc tới hiện trường.
—
Share truyện lên:
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕 Facebook, Youtube, Wattpad
