Skip to content

Quy loan [Đoàn Tử Lai Tập] – Chương 10

CHƯƠNG 10 - “Cậu nói ai mặt người dạ thú hả?”

Gần tối thì gió nổi lên, trên trời lại lác đác rơi vài hạt tuyết mỏng.

Ôn Du ngồi trước quán trà, chống khuỷu tay chờ Tiêu Huệ Nương và người đi đón bà… giờ thì nên gọi là Tiêu Lệ.

Một bông tuyết li ti rơi vào chén trà gốm thô, làm mặt nước khẽ gợn lên những vòng sóng nhỏ.

Mười đồng tiền đồng xâu bằng sợi dây mảnh vắt qua đầu ngón tay nàng, theo động tác khẽ lay mà rung nhẹ.

“Lệ” — chữ cổ là đá mài dao, nay mang ý rèn giũa lưỡi đao, tôi luyện cho sắc bén.

Tiêu Huệ Nương thương hắn như vậy, cớ sao lại đặt cho hắn một cái tên đầy sát khí thế này?

chợ Ngói đã sắp tan, nhưng hai mẹ con Tiêu Huệ Nương vẫn chưa về. Ôn Du không khỏi ngoái mắt nhìn lại phía sau, thì nghe mấy người bán hàng đang thu dọn sạp bàn tán:

“Cái tên tay sai họ Lưu ở gian Đông Tam kia rốt cuộc cũng gặp báo ứng rồi! Ngày thường chỉ biết chạy đi báo tin cho ba tên vô lại kia, ỷ mình thân quen với chúng, hễ thấy ai làm ăn khá hơn là chạy tới xúi bẩy nói xấu. Lần này thì hay rồi, tự ném đá đập trúng chân mình!”

Có người chưa rõ chuyện, tò mò chen vào hỏi:
“Hôm nay sạp tôi không ở bên đó, không thấy gì cả. Kể tôi nghe xem rốt cuộc là sao?”

Người kia cười hả hê:
“Không biết vì cớ gì mà hôm nay ba tên vô lại kia nổi giận đùng đùng, tìm tới đập nát sạp hàng của hắn, còn đánh cho một trận ra trò, mặt mũi sưng vù, nhìn mà hả dạ!”

0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx