CHƯƠNG 13 -
Tìm nàng sao?
Ôn Du suy nghĩ chốc lát trong phòng, rồi lấy một chiếc khăn tay vừa cắt xong, còn chưa thêu hoa văn, che lên nửa mặt, lúc này mới bước ra ngoài.
Chiếc khăn thêu có ám hiệu đã được bán từ sáng. Dù là thân vệ của nàng, nếu đang ở Ung Thành, cũng phải dò hỏi đôi chút mới biết chỗ ở của nàng, tuyệt không thể nhanh như vậy đã tìm tới.
Vậy nên, người tới lúc này, phần nhiều là người của vị phu nhân quyền quý kia.
Hầu Tiểu An đứng ở cổng viện, nghe phía sau vang lên tiếng bước chân liền quay đầu lại, vừa nhìn đã trợn tròn mắt.
Cô nương đầy vết mẩn đỏ kia, che mặt và không che mặt, dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.
Khăn che nửa gương mặt, cả người nàng lập tức trở nên xa cách, khó lường. Trên người vẫn là chiếc áo bông xám cũ, vậy mà chẳng khiến ai dám sinh lòng khinh thường.
Thậm chí, cái sân chẳng có gì đáng nói này, chỉ vì nàng đứng đó thôi, cũng như bớt đi mấy phần tiêu điều.
Hầu Tiểu An còn đang trợn mắt nhìn, Ôn Du đã đưa ánh mắt ra ngoài cổng.
Ngoài cửa đứng một nha hoàn mặt tròn và hai tiểu tư. Y phục, chất liệu đều khá tươm tất. Nha hoàn chắp tay trong tay áo đứng trên bậc thềm, hai tiểu tư thì nâng đồ đứng phía dưới.
