CHƯƠNG 6
— “Kẻ thất bại ru rú trong nhà làm chuyện vô bổ.”
Giọng nói ấy sắc bén, lạnh lùng như một lưỡi dao, giống hệt sự khinh miệt mà anh thường bộc lộ.
— “Muốn xem ai bẩn thỉu hơn sao?”
“Nghe tôi nói hết đã...!”
— “Vậy thì gặp nhau ở tòa án đi. Tôi sẽ vạch trần anh trước công chúng.”
Cuộc gọi bị ngắt một cách lạnh lùng, như chính giọng điệu của Baek Sa-eon. Cảm giác bị sỉ nhục lan từ mu bàn tay nóng rát đến tận gương mặt.
“Gọi lại!”
“Hả? Gì cơ?”
“Tiếp tục gọi! Gọi đến khi nào anh ta nghe máy mới thôi!”
Hee-joo như một bộ xương bị vặn vẹo, cả người run rẩy.
