CHƯƠNG 12
“Em đến thăm ông ấy.”
Hee-joo giơ điện thoại cho y tá xem màn hình, y tá nhìn thoáng qua rồi nở nụ cười rạng rỡ:
“Hee-joo, lâu lắm rồi không gặp em.”
Cô mỉm cười nhẹ đáp lại, bước chân chậm rãi trên hành lang chưa quen thuộc. Qua lớp kính trong suốt, khu vườn xanh mướt hiện lên như một bức tranh yên bình. Đây là viện dưỡng lão cao cấp hàng đầu.
Hee-joo dừng lại trước cánh cửa phòng quen thuộc, khẽ chỉnh lại trang phục trước khi đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông lớn tuổi ngồi ngoài ban công, ánh mắt thẫn thờ, ngẩn ngơ nhìn về một góc vô định trong vườn.
Cô bước đến gần, nhẹ nhàng kéo tấm chăn đã trượt xuống khỏi người ông, rồi dịu dàng nói:
“Ba, con đến thăm ba đây.”
Giọng cô nhẹ tựa gió thoảng, trầm lắng mà mỏng manh:
“Dạo này ba thế nào? Ăn uống có ngon miệng không?”
