CHƯƠNG 37
Giọng Baek Sa-eon vang lên sắc lạnh, nhuốm đầy lo âu.
—"Cô ấy đã bất tỉnh rồi sao? Có bị thương không?"
“…Tôi… không rõ. Nhưng thời tiết lạnh thế này… có lẽ…” Giọng Hee-joo yếu ớt, đứt quãng.
Anh vội vàng kêu lên:
— “Hãy cố tỉnh táo!”
“Phải… Mau đến đi… Ở khe đá dưới vách núi này…” Cằm cô run bần bật, hàm răng đập vào nhau lập cập. “Ngay dưới đỉnh núi… bốn, năm gốc cây… có hang đá giữa những tảng đá…”
— “406, còn nghe thấy tôi không?” Giọng anh căng thẳng.
Từng chữ của Baek Sa-eon vọng đến như tín hiệu radio đứt quãng – hay chính ý thức cô đang mờ dần? Đầu óc Hee-joo chìm vào màn sương, chỉ còn lại một suy nghĩ cháy bỏng.
Baek Sa-eon… cái tên ấy. Mình muốn gọi nó ra. Mình muốn hét lên thật lớn, muốn trút hết mọi cảm xúc, muốn khóc thật to…
