CHƯƠNG 40
Cô ngước nhìn anh, không chớp mắt. Có vô số điều muốn nói, những câu hỏi, những cảm xúc, những lời cô khao khát thốt ra. Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là khẽ kéo vạt áo vest của anh.
“Tôi ghé qua trước giờ làm để xem em thế nào.”
Lời đáp của anh vang lên, như thể đọc được suy nghĩ của cô, chính xác đến kỳ lạ. Dường như anh đã hiểu được sự bối rối ẩn sau cử chỉ của cô.
Hee-joo chỉ biết ngơ ngác gãi tai, nằm bất động trên giường, trong khi người đàn ông đối diện từ tốn nhìn cô.
“Một người từng nhiều lời như em sao đột nhiên lại im lặng thế?”
“…“
“Trước đây chẳng phải em hát rất hay sao?”
“…!”
Giọng anh không hẳn là dịu dàng, nhưng từng lời lại đánh thẳng vào cảm xúc sâu kín trong cô.
