CHƯƠNG 43
Hee-joo ở lại bệnh viện thêm hai ngày trước khi đề nghị xuất viện. Dù cơ thể vẫn còn nhức mỏi, cô không bị gãy xương nào nhưng cô cảm thấy ngột ngạt khi bị giam lỏng quá lâu.
Thật ra, còn một lý do khác…
Kể từ sau cuộc gọi kỳ lạ và đầy ám ảnh ấy, trái tim cô như bị đè nặng bởi một tảng đá.
“Chỉ có nhiêu đây hành lý thôi sao?” Baek Sa-eon hỏi, cầm túi đồ của cô lên.
Anh không hài lòng với việc cô xuất viện sớm, nhưng sau khi đọc được tin nhắn của cô - [Ở đây một mình em ngột ngạt và buồn lắm.] - thái độ của anh đột nhiên thay đổi.
Anh cũng biết, trong suốt thời gian cô nằm viện, không một ai đến thăm cô cả.
“Về nhà nghỉ ngơi đi, tôi sẽ về sớm nhất có thể.”
“…!”
Hee-joo sững người. Anh định đi đâu?
