CHƯƠNG 49
“Có phải chị cũng giống như mẹ em không?”
[Không phải đâu, không thể nào…]
Tiếng mưa rơi lộp độp trên chiếc ô, Hee-joo nhìn Hong In-ah, lòng ngập tràn lo lắng. Cuộc phẫu thuật đã thành công, thính giác chị ấy đã khôi phục. Nhưng sao trông chị lại tiều tụy đến thế? Trước đây, chị đâu có dáng vẻ này…
Một cảm giác kỳ lạ, khó gọi tên dâng lên trong lòng. Hong In-ah đang đứng trước mặt cô, người từng mạnh mẽ và tự tin, giờ lại toát lên sự bất an cùng khủng hoảng hơn bao giờ hết.
"Nhưng vì em, chị thực sự muốn quay về."
"…"
"Em thực sự nghĩ rằng vị trí em đang đứng là của em sao?"
Đây không phải một câu hỏi. Nó là lời buộc tội, sắc nhọn như gai nhọn đâm thẳng vào tim Hee-joo.
"Đừng hiểu lầm."
