CHƯƠNG 18
“Các anh có thể đi được rồi.”
“À… được thôi…”
Viên cảnh sát gãi đầu lúng túng trước khi quay lại xe tuần tra. Dù họ đã rời đi, Baek Sa-eon vẫn đứng chắn trước mặt Hee-joo, che cô khỏi tầm mắt người khác.
Làm sao anh ấy có thể tìm thấy mình ở đây...?
Hee-joo ngước nhìn anh, đầu óc rối tung.
“Em đang thắc mắc làm sao tôi tìm ra em, đúng không?”
“...!”
“Tôi đã sắp xếp một vệ sĩ cho em. Các y tá ở viện dưỡng lão cũng có số của tôi.”
Baek Sa-eon nói như thể đó là lẽ đương nhiên. Anh khẽ kéo lỏng cà vạt, động tác dứt khoát nhưng không giấu nổi vẻ khó chịu.
