CHƯƠNG 46
Lúc âm báo điện thoại reo lên đã là 11 giờ đêm. Cô áp máy lên tai, vẻ mặt trống rỗng.
"Mẹ nghe nói nó đã phẫu thuật bên Đức, quá trình phục hồi kéo dài khá lâu. Bây giờ nó đã nghe được rồi."
"Những gì con làm bấy lâu nay, coi như kết thúc được rồi."
Cảm giác sẽ thế nào nếu Baek Sa-eon đột nhiên không còn hiện diện bên cạnh cô nữa
Chị ấy đã trở về… Một cái bóng như mình, có lẽ sẽ biến mất trong chớp mắt thôi.
Sự tuyệt vọng quen thuộc ập đến như một cơn sóng dữ. Những cuộc gọi uy hiếp bao lâu nay hay chuyện ly hôn mà trước đây cô từng khao khát thực hiện, giờ lại trở nên thật lố bịch.
Đêm nay, tất cả ý chí và quyết tâm đều âm thầm tan biến.
Âm báo gọi đi vẫn tiếp tục vang lên, giống như một chiếc phao cứu sinh bập bềnh trong dòng xoáy của sợ hãi. Cô muốn nắm lấy để có thể giữ vững chính mình.
Đã vậy rồi tại sao không làm điều gì đó điên rồ?
