CHƯƠNG 07 - Hay là em muốn một triệu?
Khoảnh khắc đèn bật sáng.
Phòng bao chỉ im lặng được chừng hai giây —— rồi tiếng ồn ào còn lớn hơn, huýt sáo, la hét dậy trời.
“Bùm, bùm, bùm.”
Nút rượu vang bật tung, ruy băng và pháo giấy bắn tứ phía, cánh hoa, kim tuyến và những tờ tiền màu hồng phấn từ trần rơi xuống như mưa.
Mấy cô gái mặc đồ thỏ ríu rít ùa đến, môi đỏ tươi hôn loạn lên má và cổ Chu Tư Mân.
Tiếng cười lan rộng, người người đều bị cuốn vào cơn hỗn loạn rực rỡ của men và nhạc.
Chung Ý lặng lẽ phủi sạch cánh hoa và giấy vụn dính trên người, vài tờ tiền lả tả rơi xuống bên chân. Cô cúi xuống nhặt từng tờ, gom lại gọn ghẽ, đặt ngay ngắn ở mép bàn.
Áo vest của Chu Duật Bạch vắt ở một bên.
Áo sơ mi đen mịn như nhung trên người anh dính không ít kim tuyến li ti, phủi mãi chẳng hết. Anh cũng chẳng buồn để ý. Một tay cầm chai bia, thả người tựa vào sofa, nhàn nhạt mỉm cười nhìn em trai đang bị đám người quấn lấy trêu đùa.
Chu Tư Mân cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của mấy cô nàng, chật vật kéo lại cổ áo, cả người vương đầy mùi phấn son.

đúng là cái giới này muốn trong sạch cũng khó, thương nu9
truyện hấp dẫn quá thank chủ tiệm 🙂
Cảm ơn bạn nhiều nhiều nhen.