CHƯƠNG 48 - Tôi không thể thuộc về em sao
Editor: Nếu bạn đang xem chương này ở chế độ nền tối, hãy chuyển sang nền sáng để đọc được trọn vẹn nội dung nhé. Nếu không biết làm sao chuyển sang nền sáng, xin vào đây.
Người Đường Ninh nhắc đến, Chung Ý cũng quen biết.
Tam công tử nhà họ Trương.
Mỹ nữ vây quanh bên cạnh hắn, sở thích của hắn là ve vãn những gương mặt non trẻ xinh đẹp của học viện điện ảnh.
Chung Ý vẫn còn nhớ ánh mắt phóng đãng của hắn năm xưa.
Về sau, khi Chu Duật Bạch dẫn cô đi xã giao, người này cũng không dám trắng trợn nhìn cô nữa.
Đường Ninh nghẹn ngào kể lại, nói Trương Tam bị dục vọng che mắt ra sao, ép cô phải “bồi ngủ”, còn bắt cô sau khi đóng máy phải theo hắn sang Macau. Nếu không nghe theo, thì đừng mong còn được đóng phim, cứ chờ bị công ty đóng băng, cả đời đừng hòng ngóc đầu trong giới giải trí.
Cô biết phía sau Chung Ý có Chu Duật Bạch. Có lẽ… anh có thể giúp cô một tay.
Ngực Chung Ý nghẹn lại. Những chuyện như vậy… đâu phải cô chưa từng trải qua.
Bản thân cô thì thôi cũng đành. Nhưng nhìn Đường Ninh nỗ lực bao năm, vất vả lắm mới có chút khởi sắc, vì đâu cũng phải rơi vào cảnh này?

Anh Chu trách Chung Ý vì sao lại thờ ơ, vì sao lòng cô cứng như vậy, mà không biết chính mình là người từ đầu đã mặc chiếc áo giáp lên trái tim của Chung Ý bằng cái câu 2 năm đó, hỏi người ta sao nhớ kỹ? Chứ sao quên được anh trai :)))
Thích mấy bài phân tích của bạn editor ghê trời quâuuuu 😆😆
Cảm ơn bạn nhiều nhiều nha 🥰