Chương 53 – Đóa hồng cuối cùng của mùa hè
Giảng viên hướng dẫn của Chung Ý là một nghệ nhân trang sức nổi tiếng của Anh.
So với trang sức thương mại, chương trình học của trường thiên về trang sức đương đại và thiết kế thời trang hơn, vật liệu và kỹ thuật sử dụng cũng đa dạng hơn.
Trước đây Chung Ý từng nhận được rất nhiều trang sức đắt tiền.
Anh quen dùng những món xa xỉ đắt đỏ đó để đối đãi với cô.
Cô đương nhiên rất thích.
Thích ánh lửa rực rỡ phản chiếu từ mỗi viên kim cương.
Thích màu sắc nồng nàn huyền ảo của đá quý tự nhiên.
Thích cả phong cách lộng lẫy tinh xảo của từng món trang sức.
Đeo chúng lên người liền sinh ra cảm giác bản thân trở nên đặc biệt quý giá.
Nhưng anh cho quá tùy tiện, nên sự quý giá đó cũng trở thành ảo giác. Giá trị bạc tỷ suy cho cùng cũng chỉ là một kiểu dùng tiền bạc để khỏa lắp.
Sau này trong lớp học gốm, Chung Ý dùng men và kỹ thuật khảm chỉ kim loại làm vòng cổ, hoa tai, cũng thấy tim mình rung động vì cái đẹp.
Giảng viên ở trường hiện tại luôn khuyến khích sinh viên dùng những chất liệu khác nhau để xây dựng ngôn ngữ cho tác phẩm. Từ đá bán quý tự nhiên, đá nhân tạo, cho đến hợp kim, đồng bạc, thậm chí là hạt cườm, vỏ sò… những vật liệu không cao cấp, nhưng đều có thể tạo ra tác phẩm khiến người ta kinh ngạc.
Một thế giới đa sắc đầy thú vị với vẻ đẹp có thể chạm tới trong tầm tay.
Đã kinh qua sự hào nhoáng của giới giải trí, cũng từng trải thứ phù hoa như bong bóng mộng ảo, Chung Ý thấy cảm giác chân tay lấm bùn này thật sự rất tốt.
Trong cuộc sống bận rộn, cô cảm nhận được rõ ràng bản thân đang tiến về phía trước.
Trút bỏ giày cao gót và váy dạ hội, xóa đi lớp trang điểm dày cộp và nụ cười nghề nghiệp. Cô để mặt mộc và xõa tóc dài bay trong gió.
À, không hẳn.
Cô thậm chí không còn thời gian chăm sóc mái tóc dài và dày của mình, đã cắt phăng thành tóc ngắn ngang vai nhẹ nhàng. Chỉ cần đưa tay quơ đại một cái là có thể buộc một búi tóc nửa đầu rồi ra ngoài.
Một cuộc sống mang đầy tính nghệ thuật như vậy, đương nhiên cũng nên có những trải nghiệm khơi gợi cảm hứng.
Cà phê và rượu vang, đồ ăn thơm nức hấp dẫn và những món ngọt xoa dịu mệt mỏi, âm nhạc điện tử trong quán bar và ghế nằm trên bãi biển.
Mọi thứ đủ khiến cô tinh thần phấn chấn, vui vẻ đến mức chẳng còn muốn nghĩ về chốn cũ.
…
Bất chấp khoảng cách múi giờ, Lam Úc thỉnh thoảng vẫn trò chuyện với cô.
Về phim mới của anh, cuộc sống mới của cô, thời tiết hai nơi, những món ăn yêu thích.
“Em biết không, bộ phim mới của chúng ta nhiều fan lắm. Ai cũng gào thét muốn chúng ta hợp tác lần ba đấy.”
“Vậy à? Vậy chắc phải để họ thất vọng rồi.”
“Biết đâu sau này còn cơ hội?”
“Em quay lại giới giải trí sao? Chắc khó lắm.”
Lam Úc cười:
“Dạo này em sống thế nào?”
“Rất tốt.”
“Quay xong bộ này, có thời gian anh sang thăm gia đình cậu, tiện thể ghé qua tìm em ăn cơm nhé?”
Chung Ý cười:
“Được chứ, em sẽ mời anh ăn món Việt Nam gần trường.”
***
Diệp Oản Oản thực sự cảm thấy đuối sức.
Cô vừa tốt nghiệp đại học, vẫn còn đầy ảo tưởng về cuộc sống và tương lai, không muốn bước quá sớm vào cuộc đời của kẻ cuồng công việc.
Cô muốn cân bằng công việc và cuộc sống.
Nhưng Chu Duật Bạch lại chính là một kẻ cuồng công việc, là cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ.
Diệp Oản Oản phụ trách xử lý một phần công việc cho anh, thường xuyên cảm nhận được áp lực khổng lồ từ vị cấp trên này.
Cho nên khi Lương Phượng Minh nắm tay cô, hỏi gần đây ở bên cạnh “anh Duật Bạch” cảm thấy thế nào.
Diệp Oản Oản chỉ cười gượng:
“Con hơi muốn về nước thăm ba mẹ rồi ạ.”
Đối với Chu Duật Bạch, cô có sự sùng bái. Nhưng những cảm giác khác… e là suy nghĩ viển vông thời thiếu nữ chưa chắc đã chính xác.
Chỉ cần từng làm việc cùng Chu Duật Bạch, sẽ biết vị Chu tổng này có bộ não nhạy bén và tư duy nhanh nhạy nhường nào.
Giữa công việc bận rộn, anh vẫn nắm bắt chính xác nhiều thông tin vụn vặt, có thể nhắc cô từng chi tiết nhỏ của dự án, và ghi nhớ rành mạch từng nhân sự mình đã tiếp xúc.
Anh như được lập trình chuẩn xác đến đáng sợ.
Một cấp trên nghiêm túc tỉ mỉ như vậy, rất khó qua mặt.
Người “không chịu nổi” tương tự còn có trợ lý Lý, cùng với một dàn nhân viên trong tập đoàn.
Hiếm có chuyện giấu qua được mắt Chu Duật Bạch.
So với phong cách lỏng lẻo của Chu An Hòa ba anh, đằng sau lớp vỏ ôn hòa lịch thiệp của anh, là sự quyết đoán sinh sát, là nụ cười giấu dao.
Trợ lý Lý bây giờ là Thư ký Hội đồng quản trị.
Việc nhiều hơn, bận rộn hơn trước. Bận đến mức 24 giờ luôn trong trạng thái chờ lệnh, không phải họp hành xử lý công việc thì là đi công tác hoặc tiếp khách công vụ.
Trước kia đâu đến mức này. Công việc ở trụ sở chính tuy nhiều, nhưng cường độ cũng chưa đến mức ngày nào cũng tăng ca đến khuya.
Có lúc Chu Duật Bạch sẽ ngủ lại văn phòng.
Anh có thói quen sau khi kết thúc công việc sẽ đứng trước cửa sổ sát đất trên tầng cao nhất, phóng tầm mắt xuống cảnh đêm, nhìn những con phố và ánh đèn quạnh quẽ phía dưới, chậm rãi hút thuốc để thả lỏng.
Ánh sáng trong văn phòng hắt lên bờ vai anh quầng sáng ấm áp.
Nhưng gương mặt và đôi mắt ấy lại toàn lạnh lẽo cô độc.
Trợ lý Lý nhìn bóng dáng thanh mảnh mà cao lớn ấy đứng bất động hồi lâu, thường chỉ biết thở dài phiền muộn rồi mang vào cho anh một tách cà phê.
Những chuyện như vậy không phải điều cấp dưới nên suy đoán nghĩ ngợi.
Có một lần đi công tác Lâm Giang. Chu Duật Bạch họp thường kỳ tại công ty công nghệ, ở lại văn phòng tổng giám đốc một lúc.
Căn phòng anh từng ngồi làm việc giờ bỏ trống, nhưng vẫn giữ nguyên bài trí khi đó.
Chính trên chiếc ghế làm việc rộng lớn ấy, anh từng đặt tay lên gáy cô, kéo cô xuống mà hôn, áp trán vào trán cô gọi “bảo bối”.
Khi ấy mặt cô đỏ bừng, đôi mắt rưng rưng nước.
Hai người quần áo chỉnh tề, dùng mọi cách có thể làm vui lòng đối phương.
Đó là loại khoái cảm vừa lén lút lại vừa kích thích.
Chu Duật Bạch nhìn thấy Hạ Toàn.
Giữa đám đông vây quanh, bước chân anh khẽ dừng, đứng lại bên cạnh cô.
Ánh mắt rơi xuống nơi cổ Hạ Toàn rồi nhàn nhạt khen:
Chu Duật Bạch gật đầu. Không nói thêm gì, thản nhiên đi ngang qua cô.
Trợ lý Lý lại thầm thở dài phiền muộn.
Sợi dây chuyền này nhìn rất quen. Là đồ cô Chung từng đăng trên Instagram của mình.
…
Hai con cá vàng nhỏ nuôi trên căn suite ở tầng cao nhất của khách sạn đã chết.
Quản gia nói là do lúc khử trùng thay nước, công nhân thao tác sơ suất gây ra.
Từ khi anh quay về Bắc Thành, căn suite bên Lâm Giang này gần như bỏ trống, chỉ có quản gia định kỳ sắp xếp người đến cho cá ăn hoặc dọn dẹp vệ sinh.
Nuôi mấy con cá này dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.
Sắc mặt Chu Duật Bạch hơi không vui, trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
“Đi mua lại hai con khác… chọn loại có hình dáng kích cỡ tương tự.”
Quản gia đáp vâng.
“Thôi khỏi, tôi tự đi chọn.”
…
Anh nhíu mày nới lỏng cà vạt, bước ra ban công, nhìn mấy con cá nhỏ bơi lượn trong nước. Thuận thế ngồi xuống bên hồ, nắm một nhúm thức ăn rắc vào.
Nuôi cá chẳng có ý nghĩa gì.
Mà không nuôi, thì cũng không biết bỏ chúng đi đâu, dù sao cũng đã nuôi lâu như vậy rồi.
…
Rõ ràng là những ngày mưa dầm liên miên.
Vậy mà nửa đêm tỉnh giấc, anh lại bất chợt bắt gặp vầng trăng sáng trong.
Mới sực nhận ra đó là mặt trăng giả treo trên tường ban công, tỏa ra ánh sáng dìu dịu mờ ảo.
Lại nhớ từng có một thân thể mềm mại thơm dịu cuộn trong lòng anh, gối đầu lên cánh tay anh, thì thầm:
“Trăng đêm này đẹp quá.”
Chu Duật Bạch buộc phải thừa nhận.
Dấu vết của một người không thể hoàn toàn xóa bỏ—
Căn phòng khách sạn này là vậy.
Nơi cô từng ở tại Bắc Thành cũng vậy.
Chu Duật Bạch từng quay lại căn nhà 300m vuông ấy, để lấy một phần tài liệu cũ trong phòng làm việc.
Phòng của anh vẫn như cũ, trong phòng làm việc vẫn còn rất nhiều đồ.
Anh lật trúng quyển sách cô từng đọc. Giữa những trang sách tùy tiện kẹp một chiếc thẻ đánh dấu — là một chiếc lá ngân hạnh màu vàng sẫm.
Trước kia khi tản bộ dưới lầu, cô từng nhặt cả một ôm lá ngân hạnh, dùng bìa cứng và keo nóng làm thành một cây thông Noel nhỏ.
Quần áo trong tủ của anh.
Rất nhiều là do cô mua, những chiếc sơ mi trắng và quần tây na ná nhau, đồ mặc nhà dài tay chất vải mềm mại, áo khoác đứng dáng và đủ kiểu cà vạt.
Vậy mà lại đều khiến anh hài lòng.
Đương nhiên còn có chiếc khuy măng sét hình sao sáu cánh ngày ấy.
Cô đã trả lại, đặt chung với những chiếc khác, ở một góc rất không nổi bật.
Trong tivi vẫn còn lưu lịch sử xem phim.
Cô một mình ở nhà xem rất nhiều phim, lúc nửa đêm hoặc những buổi chiều dài, có lẽ ôm hộp kem ngồi trên thảm, cũng có thể ôm gối cuộn mình trên sofa.
Có rất nhiều thứ cô không mang đi.
Những món trang sức đắt tiền, túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn, những chiếc váy còn nguyên mác.
Chỉ vì cô không muốn mà thôi.
Cô đã sớm nóng lòng muốn rời đi.
…
Chu Duật Bạch ngồi trên chiếc sofa phủ vải trắng chống bụi, châm một điếu thuốc.
Chỉ rít một hơi.
Rồi để mặc điếu thuốc lặng lẽ cháy giữa đầu ngón tay, làn khói lơ lửng che mờ gương mặt lạnh lùng của anh.
Thời gian cho một điếu thuốc.
Dường như rất dài, lại dường như rất ngắn.
Rất khó để diễn tả tâm trạng đó.
Giống như một mầm nấm trong suốt, đột ngột trương phình lên rồi lại nhanh chóng co rút héo hon.
Cứ lặp đi lặp lại, chiếm lấy rồi rút lui.
Nóng lạnh đan xen, thủy triều lên xuống.
Anh chưa từng trải qua cảm giác này.
Chỉ có thể lặng lẽ gặm nhấm nó, hoặc cố tình không nghĩ đến.
Có lẽ anh phải thừa nhận, Chung Ý đối với anh đã trở thành một thói quen.
Trước đây cũng từng có những ngày rất lâu không gặp.
Nhưng chỉ cần anh quay đầu, là có thể chạm tới cô. Chỉ cần một cuộc điện thoại, là có thể nghe thấy giọng cô.
Anh thậm chí có thể đoán được cô đang làm gì, đang bận việc gì.
Muốn hoàn toàn quên đi, luôn cần thời gian.
Một hai tháng, hoặc ba năm tháng, hoặc lâu hơn nữa…
***
Sinh viên Trung Quốc trong học viện thủ công không nhiều, người có thể nhận ra Chung Ý lại càng ít.
Ở trường, cô rất được yêu thích.
Ai không thích một cô gái xinh đẹp trong trẻo, nụ cười ngọt ngào như vậy chứ.
Có lẽ vì từng đóng phim, khí chất trên người Chung Ý rất đa dạng, phong cách có thể quyến rũ, có thể lạnh lùng, có thể mê hoặc, cũng có thể mang nét văn nghệ u buồn, hoặc thuần khiết ngây thơ.
Các bạn nữ xung quanh thấy cô độc thân, nhao nhao rủ cô đi hẹn hò.
Dù đã “miễn nhiễm” với vô số trai đẹp trong giới giải trí, nhưng bất chợt gặp vài chàng trai phương Tây tóc sáng màu, mắt sâu mũi cao, ánh nhìn hun hút mê ly, Chung Ý vẫn không khỏi thưởng thức đôi chút.
Đặc biệt là những lời tình tứ họ nói ra, ngọt hơn cả đường, khiến tâm trạng người ta trở nên vui vẻ.
Chung Ý thích điều đó.
Cô quen một chàng trai người Ý trong trường.
Hai người quen nhau trong một buổi tiệc, cùng đi khu phố trang sức trong thành phố tìm nguyên liệu, cùng đi dạo công viên, thậm chí cùng ăn cơm.
Sau đó anh mời cô đi nghe hòa nhạc.
Anh nói nghệ sĩ mình thích nhất là Paganini người Ý, buổi hòa nhạc lần này có tác phẩm của ông, nên mời Chung Ý cùng đi nghe.
Chung Ý chuẩn bị kỹ lưỡng, trang điểm tinh tế, mặc một chiếc váy gợi cảm. Vui vẻ đi nghe buổi hòa nhạc ấy.
Ngồi trong khán phòng nguy nga tráng lệ, âm nhạc cất lên du dương, kéo theo vô vàn suy tư và cảm xúc.
Bản violin của Paganini khiến người ta say mê.
Thế nhưng cô lại nghe thấy một khúc nhạc quen thuộc.
Người đó từng cầm cây violin chưa từng được sử dụng trong phòng làm việc — thong dong mà dịu dàng ngồi trên chiếc ghế thang kéo nửa bản nhạc. Rồi đột ngột dừng lại.
Tiếng nhạc quấn quýt da diết lan trong mái vòm khán phòng, như sương như khói thấm vào lòng mỗi người.
Tên bản nhạc đó là — “Đóa hồng cuối hạ.”
“Đóa hồng cuối cùng của mùa hè, khi muôn hoa đã héo tàn…
…Không còn nụ hồng nào có thể sẻ chia nỗi buồn của nàng.
Từ chiếc nhẫn lấp lánh, viên đá quý đã rơi mất…”
Chung Ý đưa tay chạm vào hàng mi giả đang làm cộm mắt.
Thật sự, vô cùng, cực kỳ đáng ghét.
Cô không muốn nhớ đến anh.
Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, hai người vốn hẹn sẽ đi một quán rượu nhỏ ven đường uống một ly.
Nhưng Chung Ý mất hứng, quay về nhà.
***
Công ty có một dự án hợp tác, Chu Duật Bạch cùng vài lãnh đạo cấp cao phải sang Đức công tác.
Trợ lý Lý soạn một bản lịch trình chuyến đi.
Cuối danh sách có thêm một điểm dừng tại một thành phố không mấy liên quan ở Anh.
Danh nghĩa là khảo sát cơ hội đầu tư kinh doanh tại địa phương.
Bản lịch trình này cùng các tài liệu khác được đưa vào văn phòng chủ tịch.
Chu Duật Bạch cầm bản lịch trình đó nhìn rất lâu, rất lâu.
Nhàn nhạt liếc trợ lý Lý một cái.
Rồi phê duyệt.
Mắt trợ lý Lý sáng lên, tinh thần phấn chấn.
Lập tức quay người đi sắp xếp.
— —
HẾT CHƯƠNG 53
https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad
