Chương 67 - Anh nói anh yêu cô
Cô muốn rời khỏi căn nhà này, muốn về nhà, quay lại với cuộc sống vốn có của mình
“Chu Duật Bạch, làm ơn thả tôi ra.”
Chu Duật Bạch biết cô đang cực kỳ nhẫn nhịn, kìm nén cảm xúc của mình để ở lại đây.
Thỉnh thoảng anh vẫn quay về nơi này, còn cô thì đã hoàn toàn tách mình ra khỏi nó.
Anh ngồi sau bàn làm việc, không chút dao động, cúi đầu hờ hững:
“Muốn đi cũng được. Nhưng chuyện em nợ tôi, định giải thích thế nào?”
“Tôi đã giải thích với anh rồi.” Chung Ý cảm thấy bất lực vô cùng, cô thấy anh đang rơi vào sự cố chấp lệch lạc. “Khi ở bên anh, tôi luôn giữ khoảng cách với Lam Úc, không vượt giới hạn, không phản bội anh. Chỉ là quan hệ bạn bè bình thường.”
“Trong giới giải trí, ai mà không tinh ranh.” Anh khẽ nhíu mày, giọng lạnh cứng. “Bình thường mà một ngôi sao lại cố ý đến một nơi vô danh như Đinh Khê để du lịch? Bình thường mà lại ngồi cùng bàn ăn với gia đình em? Em còn nhớ khi đó em nói gì với tôi gì không? Em nói chỉ đi chơi cùng gia đình, rất vui. Em không hề nhắc đến Lam Úc! Là vì chột dạ không dám nói ra chuyện đã quá rõ ràng kia, hay là em đã xếp anh ta vào phạm vi ‘người nhà’ rồi?”
Chung Ý không hiểu vì sao anh cứ bám chặt lấy chuyện này không buông.
Khi đó, cô chỉ không muốn phát sinh thêm rắc rối. Mối quan hệ giữa cô và anh cũng chưa từng đủ thẳng thắn để chia sẻ mọi thứ.
Cô thở dài nặng nề, giọng đã hơi mất kiên nhẫn:
“Vậy anh muốn thế nào?”

sốp ơi tui xin pass nhé
Ơ, sao mãi tận chương này mới hỏi pass? Dù sao mình cũng đã gửi rồi nhé.