Skip to content

Thần Khúc – Chương 14

NHẬN THÁCH ĐẤU

Quân Thư ngăn cản: “Đi đâu?”

Hạ Cô Nhận ngẩng đầu nhìn về phía thiên thượng thành: “Chưởng viện các.”

“Vậy cũng được, sư phụ ta cũng ở đó.” Quân Thư thở phào nhẹ nhõm ý bảo Khúc Duyệt không cần lo lắng, có thể đi.

Thật ra Khúc Duyệt không quá lo lắng. Nàng nhìn trúng Hạ Cô Nhận nên đã biết sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Vi Tam Tuyệt.

Mặc dù vậy, ứng phó với loại đồ cổ ngoan cố như hắn, nói không đau đầu là giả. Nhị Ca Khúc Tống của nàng cũng là loại này, mọi người trong nhà, kể cả cha nàng đối với anh thật đau đầu đến nỗi nghi ngờ anh do lão Vương nhà bên sinh ra chứ không phải người nhà họ Khúc.

Lúc đang cưỡi hạc bay lên chưởng viện các, Hạ Cô Nhận nói từ phía sau: “Quân sư huynh, sau này huynh có thể đừng nói chuyện quá khứ trước mặt người ngoài được không? Ta không thích.”

Hắn đang yêu cầu Quân Thư đồng thời cảnh cáo Khúc Duyệt không được lắm miệng nói lung tung.

Quân Thư làm bộ nghe không hiểu hỏi: “Chuyện gì?”

“Chính là…” Vẻ mặt Hạ Cô Nhận thoáng lộ ra nét mất tự nhiên, cho Quân Thư một ánh mắt “huynh hiểu mà”.

“À, ý ngươi là chuyện hồi nhỏ ngươi thích màu hồng và mèo con, hay thích biến thành mèo con hồng hồng, kéo theo cái đuôi dài nho nhỏ, ngày nào cũng cầu xin các huynh đệ ẵm ngươi, ôm ngươi chứ gì?” 

Sắc mặt Hạ Cô Nhận lập tức đen thui đến mấy bậc.

Quân Thư thấy hắn không nói gì thì nhớ lại và nói tiếp: “Hay là chuyện ngươi nhìn thấy hồ lô đường là không đi nổi, không cho mua liền lăn ra đất ôm đùi các sư huynh khóc lớn?”

Lại tiếp tục nói: “Không phải à? Chẳng lẽ là…

“Quân sư huynh, ta sai rồi, ta không nên yêu cầu huynh.” Hạ Cô Nhận lên tiếng ngắt lời hắn, giọng nói tràn ngập sự hối hận.

Tuy rằng thường hay bị chèn ép nhưng Quân Thư vẫn luôn bênh vực người mình trước mặt người ngoài, bây giờ lại bày trò nói toạc ra chuyện xấu hổ của Hạ Cô Nhận trước mặt Khúc Duyệt thế này, chứng tỏ sau chuyến đi cùng Khúc Duyệt hắn hiển nhiên đã trở thành thân thuộc với nàng.

Tay Hạ Cô Nhận run bần bật, Khúc Duyệt có thể nghe được tiếng lưỡi kiếm va vào vỏ kiếm, đó là một thanh kiếm đen tuyền sáng bóng có khắc hoa văn hình rồng.

“Mèo đen nhỏ sao?” Khúc Duyệt cũng hơi mím môi, không thể tưởng tượng nổi một Hạ Cô Nhận viết đầy mặt “ta siêu ngầu” lúc còn nhỏ lại như thế, không biết rốt cuộc mười năm qua hắn đã trải qua những chuyện gì?

“Khúc tiên sinh chưa biết đó thôi, trước kia Hạ sư đệ trắng trắng tròn tròn như bánh bao, các tiểu cô nương còn phải ganh tị, đáng tiếc sau đó Vi sư tôn lại…” Quân Thư thở dài.

“Hóa ra là phơi nắng cho đen đi.” Màu da thật sự ảnh hưởng đến tính khí của một người, Khúc Duyệt kinh ngạc nhớ lại “Hạ công tử có phải còn sửa lại tên?”

Sắc mặt Hạ Cô Nhận còn đen hơn thanh kiếm của hắn.

Quân Thư khen Khúc Duyệt thông minh: “Đúng vậy, trong tộc Hạ sư đệ thuộc thế hệ chữ “Thiên”, tên thật là Hạ Thiên Chân. Vi sư tôn cảm thấy khó nghe nên đã đặt cho hắn một cái tên có nội hàm hơn, “Cô Nhận”, lấy từ khổ tâm cô nghệbích lập thiên nhận.

Khúc Duyệt hơi mỉm cười: “Ta nghĩ Hạ Thiên Chân nghe hay hơn.”

Quân Thư phụ họa gật đầu: “Trừ Vi sư tôn ra, chúng ta ai cũng đều nghĩ vậy.”

Cứ nói đi, muốn nói gì thì nói, nói cho ta khóc được thì ta mới chịu thua. Hạ Cô Nhận ôm kiếm cười lạnh một tiếng không thèm để ý nữa.

— —

Tiên hạc đáp xuống thiên thượng thành, ba người lần lượt bước vào chưởng viện các.

Vừa đến trước cửa phòng Khúc Duyệt ngay lập tức cảm giác được nguy hiểm, chỉ thấy một đạo kiếm quang đánh thẳng tới mặt nàng.

Tình huống không rõ ràng, Hạ Cô Nhận không dám thiếu cảnh giác, lập tức rút kiếm, Quân Thư cũng triệu hoán Tam Bách Kiếm sau lưng đến ngăn cản, nhưng kiếm khí tấn công kia chỉ có một, bỗng chốc hóa thành một con phượng hoàng vươn hai bên cánh. Đôi cánh của nó quét về phía hai người bọn họ, dễ dàng đánh bật hai người ra xa. 

Lúc đối mặt với kiếm khí thẳng thừng tấn công trực diện vào mình, Khúc Duyệt rất nhanh đưa ra một phán đoán, nàng đứng yên vẫn sẽ không sao. Vì cái Vi Tam Tuyệt muốn chính là bức nàng lấy nhạc cụ bản mệnh ra chống trả, rồi từ đó dò xét lai lịch của nàng xuất phát từ chính đạo hay ma đạo.

Khúc Duyệt làm như hắn muốn, duỗi tay để tỳ bà bay ra, nàng ôm nó vào lòng, những ngón tay mảnh mai gảy trên dây đàn, ngay lập tức một kết giới bảo vệ được kết thành.

Xẹt —!

Kết giới bị hư ảnh phượng hoàng xé rách, Khúc Duyệt nghiêng người tránh thoát kiếm khí quét tới, ngón tay nhanh nhẹn gảy dây đàn, âm thanh bật ra tựa như những làn sóng mềm mại, lấy nhu thắng cương, không ngừng đối kháng va chạm với kiếm khí kia.

Chiếc đàn tỳ bà này đã được hòa trộn với chân khí bẩm sinh của Khúc Duyệt, công pháp tu luyện chính là bài đầu tiên trong “Mười ba khúc Xuân Thu”, tập trung vào phòng ngự cao sơn lưu thủy.

Đột nhiên, đạo kiếm quang kia biến mất.

Áp lực tan đi, Quân Thư và Hạ Cô Nhận bò dậy khỏi mặt đất, đi về hướng Vi Tam Tuyệt và Cư Bất Khuất thỉnh an.

Kiếm khí của kiếm tu giả cấp chín đâu phải chuyện đùa, ngực Khúc Duyệt đau buốt, nàng hít sâu một hơi, thu tỳ bà vào trong, chắp tay thỉnh an: “Cư tiền bối, Vi tiền bối.”

Vi Tam Tuyệt hỏi: “Công pháp của ngươi là gia truyền?”

Khúc Duyệt: “Gia phụ tự nghĩ ra.”

Vi Tam Tuyệt không nói tiếp, nghe Cư Bất Khuất cười lạnh: “Thế nào? Đã tin nhân ngoại hữu nhân chưa? Ngươi chưa từng nghe thấy thế gian có vị tiền bối nhạc tu họ Khúc sắp hợp đạo liền nghi ngờ người đó không tồn tại?”

Vi Tam Tuyệt nhàn nhạt nói: “Ta hoài nghi cũng hợp lý, có thể tu đến đại cảnh giới như thế, không lí nào vẫn luôn lánh đời, chẳng lưu lại chút dấu vết nào ở thế tục.”

Cư Bất Khuất lại cười lạnh lần nữa. Hắn khoanh tay ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt rất khó coi. Trước khi Khúc Duyệt đến hắn đã phải chịu đựng sự cố chấp quá mức của Vi Tam Tuyệt.

Trong lúc hai người họ đang tranh cãi, Khúc Duyệt hơi ngẩng đầu quan sát Vi Tam Tuyệt, trước mắt nàng là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tóc dài màu xám bạc được chải tỉ mỉ, cả gương mặt toát ra vẻ lạnh nhạt.

Diện mạo quá trẻ. Bình thường các đại lão có địa vị không để ngoại hình quá trẻ thế này, trông họ sẽ kém uy nghiêm. Giống như Cư viện trưởng, vẫn luôn giữ dáng vẻ ngoài ba mươi, còn cố tình nuôi một chút ria mép, trông rất có phong thái của một tôn sư.

Vi Tam Tuyệt vẫn chưa ngồi xuống, thật ra thì hắn không ngồi được. Một kiếm tu giả có tu vi đỉnh cấp ba đã có thể cất giữ kiếm bên trong thức hải nhưng Vi Tam Tuyệt lại không. Kiếm của hắn không được cầm trên tay hay đeo sau lưng mà giắt ngang sau thắt lưng. Vỏ kiếm giống hệt của Hạ Cô Nhận, đen tuyền một màu với hoa văn hình rồng.

Vi Tam Tuyệt nhận thấy ánh mắt của Khúc Duyệt, nhìn sang, tựa như hai tia băng chiếu thẳng vào Khúc Duyệt: “Khúc cô nương dám đến học viện chúng ta chứng đạo, dũng khí thật đáng khen, bản tôn rất thích hậu bối quyết đoán như vậy. Nhưng làm người cần lượng sức mà đi, bằng không thật tội lỗi khi tự rước nhục cho bản thân còn khiến người khác phiền hà.”

Khúc Duyệt trầm mặc không nói.

Vi Tam Tuyệt lại lạnh lùng mở miệng: “Đừng trách bản tôn khinh thường ngươi, bản tôn sống lâu, đã gặp rất nhiều người. Cha ngươi là cha ngươi, ngươi là ngươi, dù cha ngươi có truyền dạy cho ngươi nhiều bao nhiêu, với tu vi và kinh nghiệm thấp kém như vậy thì bất quá là biết vài ba thứ sơ sài, chỉ thượng đàm binh mà thôi.”

Chỉ thượng đàm binh: nghĩa là nói chuyện đánh trận trên giấy, ý nói lý luận suông không hiểu thực tiễn.

Khúc Duyệt vẫn tiếp tục giữ im lặng.

Cư Bất Khuất buồn bực nhìn về phía Khúc Duyệt, nói gì đi chứ. Chính hắn trước đây đã bị Khúc Duyệt vả mặt chỉ với dăm ba câu nên rất mong chờ xem nàng “xử lý” lão khốn Vi Tam Tuyệt này, vậy mà nàng lại đột nhiên hóa thành người câm.

“Nếu ngài cảm thấy vãn bối là chỉ thượng đàm binh,” Rốt cuộc Khúc Duyệt cũng mở miệng, “vậy chúng ta thử chỉ thượng đàm binh một lần xem thế nào?” 

Vi Tam Tuyệt không hiểu, ra hiệu cho nàng giải thích.

Khúc Duyệt chắp tay nói: “Chúng ta phỏng theo thi đấu đồng đội của Thí Luyện Cửu Quốc, nhưng có hai điểm khác biệt, một là chỉ dùng ba người thay vì năm, hai là bọn họ sẽ là những quân cờ trên bàn cờ, mọi hành động đều nghe theo mệnh lệnh của chúng ta, thử một lần chỉ thượng đàm binh xem ngài và vãn bối ai thắng ai thua.”

Vi Tam Tuyệt hiểu ra và sững sờ một lúc: “Ngươi muốn tỷ thí với bản tôn sao?”

Khúc Duyệt gật đầu: “Hay là Vi tiền bối chỉ biết đao thật kiếm thật mà không am hiểu chỉ thượng đàm binh?”

“Không am hiểu.” Vi Tam Tuyệt nói, “Nhưng đối phó với ngươi vẫn là hiếp đáp ngươi rồi.”

“Vãn bối không sợ, cả gan khiêu chiến với tiền bối. Cũng xin tiền bối đừng quan tâm đến cái gì thắng chi không võ mà hãy nghiêm túc coi vãn bối là đối thủ.” Khúc Duyệt bái một cái thật dài, đây là một cách thỉnh an cổ xưa mà cha nàng đã dạy.

Thắng chi không võ: ý nói chiến thắng trong điều kiện có ưu thế hơn hẳn đối thủ, chiến thắng một cách không công bằng.

“Được, bản tôn chấp nhận thách đấu của ngươi.” Vi Tam Tuyệt đáp ứng rất thống khoái.

“Đã là tỷ thí tất nhiên phải có điều kiện.” Khúc Duyệt không để mất cơ hội, nói ngay, “Nếu vãn bối thua sẽ tự rời khỏi học viện, còn nếu may mắn thắng được, hi vọng tiền bối sau này đừng can thiệp chuyện vãn bối chứng đạo ở đây, đồng thời giao Hạ Cô Nhận cho vãn bối.”

Vi Tam Tuyệt không nghĩ mình sẽ thua: “Được.”

Hạ Cô Nhận nãy giờ đứng một bên xem diễn: … sao mình lại thành hàng hóa rồi?

Vi Tam Tuyệt bổ sung: “Nhưng Khúc cô nương không bao giờ được sử dụng Trục Đông Lưu, nói cách khác, tuyệt đối không thu nhận hậu duệ Thiên Ma Hỏa!”

Quả nhiên hắn vô cùng bài xích hậu duệ Thiên Ma Hỏa, Khúc Duyệt âm thầm nhíu mày, khi nãy quở trách nàng, tuy rằng khó nghe nhưng ngữ khí vẫn bình thường, giờ nhắc đến hậu duệ Thiên Ma Hỏa cả người hắn sắc bén vài phần.

Khúc Duyệt có thể không chọn hậu duệ Thiên Ma Hỏa nhưng nàng không thể từ bỏ Trục Đông Lưu, hắn là do nàng tuyển chọn, là nàng hứa hẹn, cho dù có gặp phiền toái lớn nàng cũng sẽ nhận lấy.

Vừa định cất tiếng thì ngoài cửa có đệ tử tới báo: “Viện trưởng, có người bên ngoài học viện cầu kiến. Tự xưng là khách quý học viện chúng ta mời đến.”

“Khách quý?” Cư Bất Khuất phẩy tay áo một cái, một chiếc thủy kính xuất hiện, hiển thị hình ảnh bên ngoài học viện.

Ngoài cổng lớn một nam nhân anh tuấn bất phàm đang đứng, tay cầm một chiếc ô giấy dầu màu xanh thẳm, cán dù làm bằng xương cá. Bên dưới dù một búi tóc cài trâm san hô huyết cực phẩm, thắt lưng đeo một chuỗi dạ minh châu, mỗi viên trong đó đều tròn đầy và vô giá.

“Đây là ai?” Cư Bất Khuất chưa từng gặp hắn, không biết tên nhà giàu mới nổi này từ đâu ra.

Khúc Duyệt liếc qua một cái liền nhận ra là Huyễn Ba.

Sau khi mang giày của người vào hắn có thể biến thành hình dáng của chủ nhân đôi giày, trên người cũng không có yêu khí, chỉ có kính chiếu yêu mới có thể nhìn ra được.

“Tịch Yêu!” Vi Tam Tuyệt là cấp chín, thần thức có thể sánh ngang kính chiếu yêu.

“Là do vãn bối mời tới, hắn là Tịch Yêu Huyễn Ba ở biên cảnh Bàn Long Hải.” Khúc Duyệt vội vàng nói, “Con yêu này tu vi không cao nhưng hắn hiểu biết sâu rộng, lại tinh thông biến hóa ảo ảnh, vô cùng thích hợp huấn luyện đệ tử tham dự thí luyện.”

Khúc Duyệt đã nói trước việc này với Cư Bất Khuất, hắn hiểu ngay: “Mời vào đi.”

Vi Tam Tuyệt ngăn cản: “Khoan đã! Từ bao giờ yêu vật cũng có thể tùy ý ra vào học viện?”

Cư Bất Khuất bực muốn chết, hận không thể một chân đá hắn trở về Đại Tuyết Sơn, thầm nghĩ trước đây đầu óc mình nhất định đã bị lừa đá mới mời hắn về làm chiêu bài: “Học viện chúng ta chưa có qui định không cho yêu quái ra vào, trước đây từng có yêu quái vào học rồi, chỉ là vùng bắc địa hoang vu, yêu quái ngày càng ít mà thôi.”

“Nhưng…” Vi Tam Tuyệt đang nói bỗng ngừng lại.

Bởi vì hắn nhìn thấy qua thủy kính, Huyễn Ba giơ tay, chum nước ngoài cửa học viện đột nhiên phun ra một cột nước.

Khúc Duyệt cũng nhìn thấy, cột nước kia tách thành hai mảnh, bắt đầu quay như hai cánh quạt, chum nước từ từ bị lực kéo của cánh quạt nhấc lên khỏi mặt đất.

Dường như cảm thấy không hứng thú nữa, Huyễn Ba chán chường buông thả cái chum trở lại mặt đất.

Cư Bất Khuất vuốt râu nhìn về phía Vi Tam Tuyệt, cười cười nói: “Học viện có quy củ, ai có thể di chuyển chum nước liền có thể nhập học. Thêm nữa, nội qui học viện không nói phân biệt đối xử với yêu quái.”

Vi Tam Tuyệt ngậm miệng không nói.

Sau đó, Huyễn Ba được mời vào.

Hắn vừa vào trong, Khúc Duyệt liền dò hỏi: “Tiền bối, ngài có biết sự tình về kẻ bội đạo sáu trăm năm trước không?”

Huyễn Ba nghĩ một lúc rồi nói: “Ngươi muốn nói kiếm ma Mục Tinh Thầm?”

Khúc Duyệt: “Chính là người này.”

Huyễn Ba thu lại chiếc dù xương cá, kẹp dưới nách: “Biết một ít, có chuyện gì sao?”

Khúc Duyệt vội hỏi: “Ngài có biết nguyên nhân hắn phản bội không? Có phải vì huyết mạch Thiên Ma Hỏa thức tỉnh?”

Huyễn Ba nở nụ cười: “Hắn đã là đời thứ bảy, làm gì còn huyết ma nữa chứ!”

Khúc Duyệt cũng nghĩ như thế, Vi Tam Tuyệt lại cười chế nhạo: “Ngươi căn cứ vào đâu, tin đồn nhảm ngươi nghe được sao?”

“Đồn nhảm?” Huyễn Ba nhìn Vi Tam Tuyệt một cái, đánh giá thân phận của hắn và chợt nhận ra, “A, vị này chính là Vi Kiếm Thần nhỉ, vậy thì ta cũng có một ít tin đồn nhảm về lý do vì sao ngài đặc biệt chán ghét hậu duệ Thiên Ma Hỏa. Có muốn ta nói ra không, để ngài có thể trực tiếp chứng minh điều ta nói có phải tin đồn nhảm hay không!”

Sắc mặt Vi Tam Tuyệt thoắt biến đổi, nâng bước chuẩn bị rời đi: “Cho dù Mục Tinh Thầm đi vào ma đạo không phải vì Thiên Ma Hỏa thức tỉnh, thì cũng vì tổ tiên hắn xấu xa, cây đào không nở được hoa lê, tổ tiên là thứ gì con cháu cũng là thứ giống hệt thế, luôn có khả năng nhập ma.”

Nói xong hắn sải bước rời đi, cũng không nói rõ liệu Khúc Duyệt có được dùng Trục Đông Lưu hay không.

— truyện được chia sẻ tại vymiu.com —

Rời khỏi chưởng viện các, Khúc Duyệt mỉm cười, nhìn thấy Huyễn Ba nàng cảm thấy có chút thân thiết: “Ta cứ tưởng tiền bối không tới, vì sao lại đột nhiên đổi ý?”

Huyễn Ba chậm rãi bước đi với dù trong tay: “Ta không đổi ý, vốn dĩ đã muốn tới.”

Khúc Duyệt sửng sốt: “Vậy vì sao lại trì hoãn?”

“Ta chưa thể hóa thành hình dáng của chính mình, nên phải thử từng đôi giày để tìm ra một đôi vừa ý.”

Huyễn Ba vén áo để lộ chân đang mang giày. Khúc Duyệt liếc mắt nhìn đôi giày, nhìn kỹ kiểu dáng của nó, thẩm mỹ của Huyễn Ba không có gì không ổn: “Vậy tiền bối để lỡ thời gian là vì tìm giày?”

“Đến giờ tý đã tìm được giày đúng.” Huyễn Ba tặc lưỡi, “Chậc, nhưng ta còn phải suy nghĩ về quần áo và phụ kiện đi kèm nữa chứ!” Hắn chán ghét liếc nhìn Khúc Duyệt, “Ta đâu thể lôi thôi lếch thếch như cô.”

Khúc Duyệt: … “Vậy bỏ lỡ thời gian là vì tìm quần áo phối hợp?”

Huyễn Ba lắc đầu: “Đâu có lâu đến vậy, sáng sớm ta đã định ra biển, nhưng mà ánh nắng buổi sáng rất mạnh, lỡ như làm cháy làn da trắng sáng mềm ẩm của ta thì sao?”

Tuy rằng thân thể là tướng mạo của người khác, nhưng tính tình vẫn là của hắn, sau khi biến hóa sẽ ảnh hưởng đến tướng mạo.

Nhìn theo Hạ Cô Nhận đang bay đi, hắn nói: “Ta thà chết cũng không muốn thành đen như hắn!”

Hạ Cô Nhận: … đang nói ta hả?

Khúc Duyệt cười nói: “Dù thế nào ta cũng rất vui vì tiền bối đã tới.”

Nàng đi gọi tiên hạc đến, Huyễn Ba đứng ở rìa thiên thượng thành nhìn mây bay lượn lờ cùng những tòa phù không đảo, cảm thấy vô cùng vui vẻ thoải mái.

“Tiền bối, đi thôi.” Khúc Duyệt đứng trên lưng tiên hạc gọi một tiếng, lại thấy Huyễn Ba đưa lưng về phía mình, vòng hai tay gối sau đầu, thả mình theo tư thế nằm ngửa, rơi tự do từ thiên thượng thành xuống bên dưới.

Núi non sông nước muôn vàn đẹp đẽ
Ta là đại bàng bay vút trong Cửu Giới
Lịch sử hào hùng mạnh mẽ
Ta là hạc lẻ loi tìm kiếm
A
Lang thang không kiềm chế được là ta
Chí khí đầy cõi lòng là ta
A a a ——!

“Khúc Duyệt mau tới cứu ta, ta quên mất mang giày người vào thì không bay được!”

— —


Share lên:

← Chương trước

Chương sau →

Có thể bạn quan tâm:

5 1 vote
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
Canhchuacakhoto
Canhchuacakhoto
2 months ago

“Mọi ng cứ diễn chính kịch, phần hài ẻ để a bao”, Huyễn Ba said

You cannot copy content of this page

1
0
Vy rất vui được nghe suy nghĩ của bạn!x