Skip to content

Thần Khúc – Chương 51

BÍCH HỌA CŨ

Khi đó Cửu Hoang vẫn còn nhỏ, bị lạc đường khi đi chơi sau núi, sư phụ cũng không để ý đến hắn. Chạy lòng vòng hai ba ngày trên ngọn núi khổng lồ như thế, tiểu Cửu Hoang đói đến đầu váng mắt hoa. Lúc ấy trời đã tối, cậu bé Cửu Hoang lờ mờ nhìn thấy một cái cây không quá cao, rễ cây lộ ra ngoài như hai chân người, nó đang di chuyển chầm chậm trên mặt đất, trên cành lá rậm rạp treo lủng lẳng một quả bằng nắm tay trông như quả táo. Cửu Hoang liền đuổi theo, một chân đạp rễ cây để giữ chặt, tay hái quả rồi lập tức cắn một miếng.

Chưa cắn đến miếng thứ hai, miếng thứ nhất vừa nuốt xuống Cửu Hoang lập tức trúng độc, bụng đau đớn ngã trên mặt đất. Trái cây cầm trong tay rớt xuống lăn trên mặt đất vài vòng, hóa thành một thằng bé trạc tuổi của hắn khi đó. Một cái đầu tóc xoăn nhỏ mất nửa bên mặt, giận dữ trừng mắt nhìn. Đêm hôm khuya khoắt, vầng trăng khuyết cô độc treo cao cao, ánh trăng nhợt nhạt phủ lên gương mặt chỉ còn một nửa dọa cho tiểu Cửu Hoang sợ hãi đến ngất đi.

Vì vậy, gương mặt kia để lại ấn tượng sâu sắc cho Cửu Hoang, qua năm trăm năm vẫn còn nhớ được, có thể gọi là bóng ma thời thơ ấu.

“Vì ăn một miếng kia mà ta suýt mất mạng đấy.”

Còn có một nguyên nhân khác khiến hắn khắc sâu chuyện này. Hắn hôn mê rất sâu, khi tỉnh lại thấy mình nằm trong sơn động của sư phụ, thời gian đã qua hơn nửa năm.

Vừa mở mắt liền nghe sư phụ cười nhạo: “Dã tâm lớn thật, cái gì cũng bỏ vào miệng, sao không ăn cho chết ngươi luôn đi!”

Nghe như là luyến tiếc sao hắn không chết luôn đi nhưng tiểu Cửu Hoang khi đó biết rõ, nếu sư phụ không quyết tâm cứu cái mạng nhỏ này, hắn đã sớm quy thiên. Bởi vì, trước khi hắn hôn mê, sư phụ vẫn một đầu tóc đen tuyền, chỉ qua thời gian nửa năm ngắn ngủi mà tóc đã bạc trắng, người cũng già đi rất nhiều, dáng vẻ rất mệt mỏi kiệt sức.

Cửu Hoang ngồi lặng lẽ một lúc lâu: “Nhưng ta may mắn trong họa có phúc.”

Không biết tiểu quả tinh kia là độc vật gì, đoán là nó bị cây cỏ độc ở Cửu Hoang Sơn hấp dẫn đến. Một miếng trái cây nuốt xuống kia đã làm thay đổi thể chất của tiểu Cửu Hoang, làm cho linh căn thuộc hệ mộc vốn tinh thuần của hắn tràn ngập độc tính, khi kết hợp với tà công hắn tu luyện trở nên thuận lợi như cá gặp nước.

Đây là lần đầu tiên Khúc Duyệt nghe hắn nhắc đến chuyện hồi bé, cảm thấy thật mới lạ.

Tiểu quả tinh trông giống Giang Thiện Duy ư? Nhưng Giang Thiện Duy là con người, cháu trai của Giang lão tổ Dược Thần Cốc, chưa đến hai mươi lăm tuổi.

Khúc Duyệt nổi lên nghi ngờ.

Cửu Hoang nói: “Không phải hắn.”

Khúc Duyệt dò hỏi: “Hắn chắc chắn?”

Cửu Hoang gật đầu: “Tiểu quả tinh bị ta cắn kia là độc vật, trong linh khí của Giang thần y không có độc.”

Cũng vì bất ngờ nhìn thấy Giang Thiện Duy nên đoạn ký ức này mới được gợi lại, dù sao cũng đã qua năm trăm năm, bình thường hắn cũng không nhớ đến.

Không nghĩ đến nữa, hắn tiếp tục khắc hoa châu của mình. Đã có ba trăm hai mươi hai hoa, gần đây khắc thêm được hai mươi hoa, có lẽ cần khắc thêm một nửa tổng số này nữa. Khắc không khó nhưng trong tay hắn chỉ còn không đến sáu mươi viên linh châu thô.

Khúc Duyệt vẫn còn đang nghĩ đến chuyện tiểu quả tinh kia, càng nghĩ càng nhận ra nhiều điều trùng hợp, diện mạo tương tự không phải điều hiếm lạ, nhưng Cửu Hoang nói quả tinh kia cũng có tóc xoăn. Diện mạo giống và đều là tóc xoăn, như vậy xác suất nhiều hay ít đây?

“Mặt Trăng Nhỏ à.” Huyễn Ba trong trạng thái linh thể dựa vào mép bình khuyên tai, hoài nghi nói, “Thứ trái cây Rau Hẹ đã từng ăn kia ấy, hình như ta đã từng nhìn thấy rồi.”

“Sao?” Khúc Duyệt sợ Cửu Hoang nhìn thấy vẻ mặt của mình nên vội nằm xuống giường quay mặt vào vách tường, “Tiền bối thấy ở đâu?”

“Dưới đáy chum nước này này.” Một chân Huyễn Ba đá đá nước biển, “Lúc ta mới vào đây đã chạy khắp nơi. Dưới đáy biển này có một phế tích, trên một mảng tường vỡ có một bích họa* đã phai màu, hình vẽ chính là một cái cây thấp, trên cây có hai quả.”

         Bích họa: tranh vẽ được thực hiện trên diện tích rất lớn, thường là vách tường hay trần nhà.

Khúc Duyệt nhăn mày: “Tiền bối nói chum nước trấn thủ Học Viện Phúc Sương có phế tích bên trong?”

“Đúng thế!”

“Sao chưa từng nghe tiền bối kể vậy?”

“Mặt Trăng Nhỏ đâu có hỏi ta, hơn nữa có phế tích cũng bình thường thôi. Đáy biển thời thượng cổ đều có Long tộc, rồng vừa sinh ra đã hóa hình người, nên dưới đáy biển xây không ít cung điện giống Nhân tộc. Bàn Long Hải của ta cũng có di chỉ Long Cung chứa không ít báu vật đấy nhé!”

“Khoan đã, ngài nói cái cây trên bích họa có hai quả?” Khi nãy Cửu Hoang kể trên cây hình như chỉ có một quả.

“Là hai quả, giống nhau như đúc.” Huyễn Ba đáp chắc chắn.

Khúc Duyệt không hoài nghi trí nhớ của Huyễn Ba: “Ngài có thể đưa ta xuống xem được không?”

Chum nước đặt ngoài cửa Học Viện Phúc Sương do Tổ sư gia Phúc Sương để lại. Tin tức về vị Tổ sư gia này không nhiều, có lẽ tồn tại cùng thời đại với lúc Quân Chấp chỉ mới sinh ra ý thức.

Áp lực dưới đáy biển rất lớn, thông thường Nhân tộc không thể lặn xuống nếu không có biện pháp bảo vệ nào.

“Lúc trước Huyễn gia đã nói sẽ bảo vệ ngươi nên đương nhiên không thành vấn đề. Nhưng bây giờ không được, ta bây giờ ngay cả giày còn không thể mang nữa mà, phải dưỡng thương cái đã.” Huyễn Ba chống cằm nhìn về phía Cửu Hoang đang ngồi một góc nghiêm túc khắc hoa châu, nét mặt pha lẫn giữa ngưỡng mộ và chán ghét, “Gương mặt này thật là chói mắt.”

Sau đó biến ngón tay thành thực thể chọc chọc vào mặt Khúc Duyệt: “Ngươi nói các ngươi từng ở bên nhau hai năm, đều ở chung một phòng thế này sao?”

“Đúng vậy.” Khúc Duyệt gật đầu.

Thật ra không phải vì Cửu Hoang không đủ phòng ở, với tài khéo léo của hắn, ngay cả đàn gà hắn nuôi cũng có “biệt thự xa hoa” để ở. Nhưng vì để tiếp cận hắn, Khúc Duyệt đóng vai người mù còn sợ đêm tối, cứ nửa đêm nàng lại “bừng tỉnh” từ trong mộng, khóc như hoa lê dính hạt mưa. Sau mấy chục lần diễn sâu như vậy rốt cuộc nàng thành công “ở chung” với hắn.

“Vậy mà hai người các ngươi không xảy ra cái gì hết sao?” Huyễn Ba cực kỳ kinh ngạc, trong mấy câu chuyện tình yêu hắn biết, trai đơn gái chiếc ở cùng một chỗ thể nào cũng sinh ra hỏa hoạn sấm sét đùng đùng, chẳng lẽ đều là gạt người? “Là hắn không được hay là không có hứng thú với ngươi?”

Khúc Duyệt không biết nên khóc hay cười: “Tiền bối, tuổi hắn không lớn mà tu vi đã đạt cấp chín rồi.”

Đại lão ở cảnh giới đó đâu có dễ dàng tinh trùng xông lên não chứ. Với lại, bảo bối tinh túy của bản thân há dễ dàng trao cho ai ngoại trừ người đồng hành song tu với mình? Nghĩ vậy nên hồi thực hiện mỹ nhân kế, Khúc Duyệt chưa từng tính đến vấn đề đó. Nhưng mà, có lúc gần như đã xảy ra chuyện…

Suy nghĩ đến đó tức thì dừng lại, Khúc Duyệt vội vàng chuyển đề tài: “Ta kể tiếp Tây Du Ký cho tiền bối nghe nhé. Tiền bối có tâm trạng thoải mái, hồi phục sớm chút rồi đưa ta đi xuống dưới chum nước xem một chút.”

“Nhưng giờ ta không muốn nghe Tây Du Ký, ta muốn nghe chuyện cũ của hai người.” Huyễn Ba không vui, “So với đánh đánh giết giết hàng yêu phục ma, ta thích nghe chuyện tình yêu hơn.”

“Nhưng giữa ta và Rau Hẹ chỉ có chuyện kinh khủng thôi.” Khúc Duyệt rũ mắt, “Chừng nào hắn tỉnh lại, có khả năng ta liền mất mạng.”

Huyễn Ba nghe thế càng bị thu hút nhưng thấy nàng sống chết không chịu nói cũng không muốn miễn cưỡng, chỉ chống cằm tự mình tưởng tượng, tưởng tượng xong liền đọc một bài thơ.

Người ở bên cạnh ta

Trong lòng bàn tay ta

Người cách ta rất xa

Trôi nổi trong đám mây

Người mặt ủ mày chau

Ta chần chừ không tới

Bên người

Mây mù

Bất quá chỉ là mộng tưởng

— —

Sau một đêm nghỉ ngơi, sáng hôm sau, Giang Thiện Duy giả vờ yêu cầu Khúc Duyệt đến mật thất chữa trị. Cửu Hoang đứng canh bên ngoài.

Khúc Duyệt cởi bỏ phong ấn mục thức, ngồi viết kế hoạch huấn luyện, được một lát hỏi: “Tiểu Duy, ta muốn hỏi cậu vài chuyện.”

Giang Thiện Duy đang xem xét mớ thảo dược, nghe vậy ngẩng đầu: “Sư tỷ cứ hỏi.”

Khúc Duyệt suy nghĩ rồi nói: “Ta thấy cậu không thường xuyên tu luyện mà tu vi lại cao hơn cả mấy người Hạ Cô Nhận, có phải vì ông nội cậu cho cậu ăn tiên đan gì không?”

“Sao thế được, ta hiếm khi dùng đan dược lắm.” Giang Thiện Duy cười nói, “Ông nội ta đã ở cảnh giới Độ Kiếp, từ nhỏ ta lớn lên bên cạnh ông nên hấp thu chân khí của ông, tu vi đương nhiên tiến bộ nhanh, không phải sư tỷ cũng vậy sao?”

Khúc Duyệt nhíu mày: “Từ nhỏ cậu đã không sợ độc?”

Giang Thiện Duy đáp: “Đúng vậy, chuyện này có thể vì ông nội đã cho ta uống đan dược cao cấp gì đó. Nếu không, thân là tôn tử của lão tổ Dược Thần Cốc mà ngày nào đó bị trúng độc thì thật là mất hết mặt mũi của ông nội rồi.”

Khúc Duyệt nghĩ một chút lại hỏi: “Vậy từ nhỏ cậu có điểm nào khác người bình thường không?”

Giang Thiện Duy ngẩng đầu suy tư chốc lát: “Từ nhỏ ta đã ăn được rồi, có tính là khác người không?”

Khúc Duyệt: …

Giang Thiện Duy hiếu kỳ nói: “Sao hôm nay sư tỷ tò mò chuyện lúc nhỏ của ta vậy?”

Khúc Duyệt cười cười đáp qua loa: “Thuận miệng nên hỏi thôi.” Nàng lấy từ vòng trữ vật hộp Quả Trí Tuệ đưa cho Giang Thiện Duy, “Từ giờ mỗi ngày cậu đút cho Bì Bì ăn một quả.”

Vẫn nên giúp Bì Bì sớm nói được để tham gia huấn luyện, thời gian không còn nhiều nữa.

“Được.” Giang Thiện Duy tiếp nhận, có chút không tình nguyện, “Con tiện hạc kia thật là may mắn.”

Bì Bì quả thực may mắn, Khúc Duyệt âm thầm liếc nhìn Giang Thiện Duy. Nếu hắn không phải là người thì chắc hẳn xuất thân từ một gia tộc quả tinh lợi hại nào đó, thúc rễ bạch nguyệt thảo trưởng thành thật dễ dàng và giúp Bì Bì tạo đạo cơ nhanh chóng. Song thật quái lạ, Cửu Hoang chỉ ăn một miếng đã bị độc suýt chết trong khi bản thân Giang Thiện Duy lại không có chút độc tính nào. Lẽ nào cái cây kỳ lạ kia sinh ra quả độc, cũng đồng thời sinh một quả giải độc?

Khúc Duyệt mang đầy một bụng nghi vấn quay về phòng, nói mình muốn đả tọa hấp thu đan dược, đuổi Cửu Hoang ra ngoài, rồi mở Nhất Tuyến Khiên.

Khúc Tống: “Chưa đưa đi nữa à?”

Trong mười ngày, hai lần mở Nhất Tuyến Khiên, anh đều nói cùng một câu này. Khúc Duyệt biết nguyên nhân. Năm đó Khúc Tống suýt chút nữa bị Cửu Hoang đánh chết, lòng còn dư chấn, vẫn nhớ kỹ hắn ra tay hung tàn bao nhiêu.

“Vẫn chưa.” Khúc Duyệt cũng hỏi, “Huynh có manh mối gì về kẻ nội gián chưa?”

“Chưa.”

Im lặng một lát, Khúc Duyệt đề nghị: “Nhị Ca, huynh xem xét thử Dược Thần Cốc đi, Giang lão tổ có chỗ đáng ngờ.”

Khúc Tống không ủng hộ: “Bỏ ý tưởng đó đi, Giang lão tổ là bằng hữu của cha.”

Khúc Duyệt đưa ra phán đoán của mình: “Đúng là vậy nhưng ông ấy hiểu rõ Bộ Đặc Biệt và Nhà Ngục Dị Nhân như lòng bàn tay, hơn nữa…”

“Cái gì?”

Đôi mắt Khúc Duyệt trở nên sắc bén: “Hôm nay muội tình cờ nghĩ đến một việc trùng hợp, không biết có phải muội nghĩ nhiều quá rồi không. Năm đó khi xảy ra chuyện quái xà bắt giết tu đạo giả ở Hoa Hạ gây ra một trận gió tanh mưa máu, muội vừa đúng mười bốn tuổi.”

“Vậy thì sao?”

“Năm đó cha chính thức bế quan hợp đạo, dù thành công hay thất bại cũng phải mất ít nhất trăm năm. Biết chuyện cha bế quan ngoài huynh muội chúng ta hẳn chỉ có bạn thân là Giang lão tổ Dược Thần Cốc…”

— —

Giang Thiện Duy cầm hộp quả đi tới, lấy một quả đưa cho Bì Bì: “Ăn!”

Cậu đối với ai cũng đều tốt tính, chỉ duy đối với Bì Bì không có chút nhẫn nại nào. Bì Bì không biết đó là gì nhất định không mở miệng.

“Ngươi ăn hay không?”

Giang Thiện Duy chuẩn bị bóp cổ nó bỏ vào liền thấy nó thụt lùi, mở miệng: “Không…”

Cậu ngẩn ra, nó chưa ăn trái cây, sao có thể nói chuyện được vậy?

Bì Bì cũng sửng sốt, hôm qua nó mới tiêu hóa xong rễ bạch nguyệt thảo, sao hôm nay có thể nói rồi? Há miệng kêu thử lần nữa, chỉ có tiếng hạc phát ra. Từ từ vậy.

Giang Thiện Duy mở to mắt: “Ngươi là hạc mái hả?”

Âm thanh vừa rồi kia là giọng của một tiểu nha đầu năm sáu tuổi!

Bì Bì kinh ngạc nhìn cậu ý nói ngươi giữ ta mỗi ngày mà không biết ta là hạc mái sao hả?

Giang Thiện Duy thật sự không biết, cậu thấy hạc nào cũng giống nhau, đâu biết làm sao phân biệt trống mái, trong lòng cứ nghĩ nó là trống. Hóa ra cái con đáng khinh này lại là mái.

Nhớ đến một chuyện, cậu trợn mắt to đến nỗi hai mắt muốn lồi ra ngoài: “Ngươi thật là không biết xấu hổ, là hạc mái mà lại theo ta đi nhà xí làm gì hả?”

Bì Bì cũng trợn mắt lên, không phải là ngươi dắt ta theo sao? Với lại ta có nhắm mắt, ai hiếm lạ gì mà nhìn ngươi?

Giang Thiện Duy tức muốn hộc máu: “Không ngờ ngươi không những đê tiện mà còn háo sắc!”

Thật quá đáng, Bì Bì nhảy dựng đá cậu một cái. Giang Thiện Duy khí giận bừng bừng bốc lên, xắn tay áo nhào vào Bì Bì.

Hai tên lăn lộn vài vòng trên đất cho đến khi Giang Thiện Duy đụng phải một đôi giày, ngẩng đầu nhìn thấy là Cửu Hoang, ngại thân phận thần y của mình nên vội vàng bò dậy: “Cái Thế tiền bối!”

Bì Bì cũng hơi sợ Cửu Hoang, chạy trốn đến cây cột bên cạnh hành lang của nó.

Cửu Hoang lấy ra cuộn thước dây: “Nằm xuống.”

Giang Thiện Duy nghe không hiểu: “Sao?”

Cửu Hoang khụy một gối, ngón tay gõ gõ trên mặt đất: “Không phải ngươi muốn có một cổ quan tài thoải mái sao?”

Cho nên?

Mí mắt Giang Thiện Duy giật giật, đóng quan tài còn phải đo thân thể nữa ư? Có cần phải nghiêm túc thế không?

— —

Tác giả có lời muốn nói: Nói hai câu nghiêm túc nha

Một, tuyến chính của truyện chính là “Hạt ma chủng này rốt cuộc là thứ đồ chơi gì?”, đến bây giờ chưa hề lạc đề.

Hai, Cửu Hoang và Quân Chấp không phải cùng một người. Rau Hẹ là con người trăm phần trăm, ko có kiếp trước, là người bình thường thật sự (tuy rằng hắn không bình thường nhất).

Editor muốn nói: cặp đôi oan gia Bì Bì và Giang Thiện Duy dễ cưng quá thể, tưởng tượng cảnh 1 người 1 hạc ôm nhau lăn lộn trên đất mà ko nhịn được cười.


Share lên:

← Chương trước

Chương sau →

Có thể bạn quan tâm:

5 1 vote
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
2 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
Nhi
Nhi
2 days ago

Vì quá tò mò Quân Chấp có phải Rau Hẹ ko, mà nỏ có ai sploi, tui đã lên chatgpt hỏi, và nó nói đúng 🤣

VyMiu đọc truyện tình
Admin
Trả lời  Nhi

🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣 🤣

You cannot copy content of this page

2
0
Vy rất vui được nghe suy nghĩ của bạn!x