Skip to content

Thần Khúc – Chương 98

DIỆP PHONG CHỦ

Kiếm khí đánh rớt mũi tên, hai luồng lực đạo đồng thời tan biến. Tựa như làn gió nhẹ thổi qua, tóc mai Cửu Hoang hơi lay động. Hắn liếc nhìn đỉnh núi nơi kiếm khí bay đến rồi lạnh lùng thu hồi ánh mắt. Nhưng đột nhiên lưng hắn cứng lại, quay phắt đầu nhìn đỉnh Kiếm Phong.

Nãy giờ Huyễn Ba vẫn luôn chú ý tới biểu hiện của Cửu Hoang, giờ phút này nằm trên mép khuyên tai, nói: “Hắn chậm tiêu quá nhỉ, bây giờ mới ý thức được người cứu mạng mình là cha ruột à?”

Trên đường đến Quy Hải Tông, Khúc Duyệt đã giải thích cho Huyễn Ba về mục đích của chuyến đi này.

Khúc Duyệt không biết nên buồn hay vui: “Dù sao cũng là phụ mẫu thân sinh, trước đó đã bình tĩnh quá mức rồi, nên phản ứng thế này mới đúng.”

Cửu Hoang nào ý thức được phụ mẫu thân sinh gì, thật ra là hắn đột nhiên nhìn thấy trên đỉnh Kiếm Phong có một gốc cây Ngưng Hương. Loài cây này cực hiếm, thân gỗ có hương thơm như hoa, đặc biệt cây này có hơn một ngàn năm tuổi, có thể gọi là báu vật vô giá.

Lục Nương mẫn cảm với hoa, không thể chạm vào hoa thật được. Năm đó khi bắt đầu khắc hoa, lựa chọn của hắn không phải là linh châu mà là cây Ngưng Hương, đáng tiếc hắn tìm mãi vẫn không tìm được cây nào. Bây giờ tốt quá, lát nữa chặt cây này xuống, khắc mấy bông hoa đặt xen lẫn trong hoa linh châu, chắc chắn rất thơm.

Lõi của cây có thể mài giũa một chút làm thành một cây trâm.

Rễ cây thì…

Trước mặt đang đánh nhau đến tối tăm trời đất, Chấp Pháp Đường gần như bị hủy, Cửu Hoang lại thầmtính nên phân chia và sử dụng cây Ngưng Hương trên đỉnh Kiếm Phong như thế nào.

Diệp Thừa Tích từ đỉnh Kiếm Phong bay đến chợt rùng mình, cảm thấy mình đang bị thứ gì đó khủng khiếp nhắm tới.

“Khương Từ!” Một chỉ của Diệp Thừa Tích vung lên, kiếm khí lập tức hóa thành hơn mười thanh kiếm, soạt soạt chém về phía Bạch Vũ vương.

“Kêu ông nội ngươi à!” Bạch Vũ vương cũng phất tay, mấy trăm mũi tên lông vũ chặn đường kiếm của Diệp Thừa Tích, muốn dùng số lượng áp đảo, “Kiếm của ngươi không chém yêu tà lại chém đồng minh, còn dám lớn tiếng kêu như thế?”

“Ngươi tìm chết!”

“Đừng có mồm mép nữa, tới đây, giết ông nội ngươi thử xem!”

Khúc Duyệt thấy những đại lão Quy Hải Tông đến khuyên can cũng không gọi tên Bạch Vũ vương. Chỉ có Diệp Thừa Tích gọi thẳng tên húy của hắn, đầy sát khí. Mà Bạch Vũ vương tuy ngạo mạn không ai bì kịp cũng chưa từng mắng chửi người nào, chỉ duy nhất nhằm vào Diệp Thừa Tích.

Linh khí trên núi vần vũ kịch liệt, đệ tử dưới cấp bảy có thể trốn đều đã trốn thật xa, chỉ còn lại một mình Cửu Hoang đứng phía trước.

Huyễn Ba thư thái chống cằm quan sát: “Tướng mạo cha của Rau Hẹ trông rất ôn hòa nhưng tính tình lại không tốt chút nào.”

Khúc Duyệt gật đầu: “Vi Tam Tuyệt ghét cái ác như thù nhưng không thích quản nhiều việc, chỉ dưỡng kiếm tu tâm. Diệp Thừa Tích rất khác, ông ấy là gia chủ, là phong chủ, tu luyện kiếm pháp nhập thế, thích gánh vác trách nhiệm vào mình. Nhưng mà nhìn thái độ này của ông ấy, có lẽ có xích mích với Bạch Vũ vương.”

Khi Diệp Thừa Tích đánh tới, mấy đại lão đến khuyên can chủ động tách làm hai phe, một phe tiếp tục ngăn cản Bạch Vũ vương, phe kia chống đỡ Diệp Thừa Tích.

“Đừng giận, đừng giận, việc nhỏ, việc nhỏ!” Một thanh niên từ đầu đến cuối không làm gì, thỉnh thoảng dùng miệng khuyên răn, “Tĩnh tâm, tĩnh tâm, bình tĩnh, bình tĩnh!”

Âm thanh linh khí bùng nổ át đi giọng nói của hắn, nhưng thính giác của Khúc Duyệt rất tốt, nàng nghe rất rõ. Dời mắt sang phía đó, nàng nhìn thấy một người đứng giữ không trung, vạt áo và tay áo dài của hắn bị linh khí thổi bay phần phật, gương mặt phủ đầy vẻ uể oải. Trên đai lưng hắn dường như có đeo ấn chưởng môn, lẽ nào là tông chủ Quy Hải Tông, pháp sư đại trận, Phó Đạo Nhân?

“Vị kia là Phó tông chủ của ta.” Diệp Lam Khuynh đứng bên cạnh giới thiệu.

Mấy thần tiên cấp chín đánh nhau, hắn không xen vào được nên tự giác đứng gần bảo hộ Khúc Duyệt, không để nàng bị thương khi đang ở ngay trong tông phái, “Phó ở đây là họ Phó, không phải mang nghĩa chính phó.” Lại cảm thấy xấu hổ mà tạ lỗi, “Bạch Vũ vương không thuộc liên minh nên không theo quy củ, lại là đồng minh của Quy Hải Tông chúng ta, các sư tôn không tiện bắt hắn. Nhưng cô nương yên tâm, hắn xả hết giận sẽ dừng lại thôi, không làm căng quá mức với Quy Hải Tông chúng ta.”

Khúc Duyệt tỏ vẻ thấu hiểu.

Nói là đồng minh nhưng trên thực tế, có nghi ngờ người Bạch Vũ tộc dựa dẫm Quy Hải Tông, nếu không đã không đưa công chúa của mình đến bái nhập Quy Hải Tông.

Bạch Vũ Nhân tộc sinh tồn cũng không dễ dàng, bên cạnh có nào là Hắc Vũ Nhân tộc, Tử Vũ Nhân tộc, Thái Vũ Nhân tộc… luôn luôn rình rập đoạt địa bàn. Ngoài bất hòa giữa người cùng tộc, vũ nhân tộc còn có kẻ thù không đội trời chung, điểu tộc.

Điểu tộc tự nhiên là điểu yêu, từ sau thời thượng cổ, các loài thần điểu như chu tước, phượng hoàng, kim ô trở nên vô cùng hiếm trong Tam Thiên Thế Giới. Hiện giờ cầm đầu điểu tộc ở Thập Cửu Châu chính là một kim điêu có tu vi Độ Kiếp. Sự thù hận của điểu tộc đối với vũ nhân tộc không chỉ đơn giản vì đoạt địa bàn.

Lý do của họ cực kỳ buồn cười đối với Khúc Duyệt, điêu hoàng, kim điêu cầm đầm điểu tộc, muốn tranh đoạt danh xưng. Hắn cho rằng từ “vũ” thuộc sở hữu của loài chim, vũ nhân tộc bị xem như “vi phạm bản quyền”, điêu hoàng cực lực yêu cầu vũ nhân tộc đổi tên thành “tộc người có cánh”, bởi vì cánh là một cơ quan bay, không phải đặc trưng của riêng loài chim.

Vũ nhân tộc sống chết quyết không đổi.

Điêu hoàng liền quyết định khiến đám người có cánh không hiểu đạo lý này phải chết.

“Đúng rồi.” Cửu Hoang lấy lại tinh thần sau khi phân chia xong toàn cái cây, xoay mặt nhìn chiếc khuyên tai của Khúc Duyệt, “Ở nơi này, thủy quái là kẻ thù chung của sinh vật bay và sinh vật trên cạn đấy, ngươi phải cẩn thận.”

Cửu Hoang không có chút thiện cảm nào với Huyễn Ba hay ồn ào, nhưng Khúc Duyệt cho hắn biết quyển sách và hộp công cụ Thiên Công có được đều nhờ công lao của Huyễn Ba.

Huyễn Ba kinh ngạc: “Cẩn thận đến mức nào? Không thể lộ diện luôn sao? Không phạm sai lầm cũng bị bọn họ đuổi giết à?”

Khúc Duyệt nói: “Ai tham gia liên minh chắc chắn sẽ không, nhưng ai chưa tham gia thì không biết.” Nàng chỉ hiểu biết chung chung về Thập Cửu Châu, ví dụ như nàng biết Bạch Vũ vương, nhưng lại không biết hắn họ Khương.

“Mà khoan đã.” Huyễn Ba trừng mắt với Cửu Hoang, “Ngươi nói ta là thủy quái?”

Cửu Hoang: “Vậy là thủy yêu?”

Huyễn Ba tiếp tục trừng.

Cửu Hoang: “Hải quái?”

Huyễn Ba vẫn trừng.

Cửu Hoang: “Giày tinh?”

Rốt cuộc Huyễn Ba không trừng mắt nữa, đổi thành nổi trận lôi đình: “Ngươi ngươi ngươi ngươi…”

Bị nước biển trong khuyên tai bắn lên mặt, Khúc Duyệt vội nói: “Rau Hẹ, Huyễn Ba tiền bối là hải yêu!”

Cửu Hoang: “À, hải yêu!”

Khúc Duyệt phải đi xoa dịu Huyễn Ba sắp chết vì tức giận, dỗ dành một lúc lâu hắn mới bình tĩnh lại.

Trước khi Chấp Pháp Đường bị phá sập, cuộc chiến của các vị thần tiên rốt cuộc cũng kết thúc, Bạch Vũ vương Khương Từ và Diệp Thừa Tích từng người thu hồi khí tức, lui cách nhau mấy chục trượng, mắt nhìn nhau tràn đầy sát khí.

“Đã là đồng minh hà tất giết hại lẫn nhau, truyền ra ngoài chỉ khiến người chê cười.” Người lên tiếng là nhị trưởng lão Chấp Pháp Đường Khâu Tuyển, đại trưởng lão Diệp Thừa Tùng bế quan nên ông ta phải đứng ra quán xuyến mọi việc.

Đặc biệt năm nay đến phiên Quy Hải Tông làm minh chủ, Chấp Pháp Đường nghênh đón thời điểm bận rộn nhất trong vòng một trăm năm qua. Ngay trước khi sự việc bắt đầu, Diệp Thừa Tùng nhất định bế quan, ý đồ phủi tay đùn đẩy quá rõ ràng, thế nên trong lòng Khâu Tuyển oán hận sâu sắc.

Ông ta nhìn Khúc Duyệt: “Phía quý giới chỉ đến một mình cô?”

Khúc Duyệt đã trả lời câu này ba lần rồi, nàng chấp tay lặp lại: “Đúng vậy.”

Sợ lại dấy lên khủng hoảng, nàng giải thích thêm: “Ngài không cần lo lắng, thần hồn Cửu Hoang đã bị Thiên La Tháp của chúng ta đóng ấn ký, vãn bối có thể trấn áp hắn, cho nên không cần khóa trụ Khí Hải.”

Không chỉ Khâu Tuyển, những người khác cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Khâu Tuyển nhắc nhở nói: “Cô nương ở lại Quy Hải Tông của ta sẽ được đối đãi như khách, nhưng xin đừng can thiệp vào chuyện chúng ta xử lý những vấn đề liên quan đến Cửu Hoang quân theo quy củ của giới chúng ta.”

Khúc Duyệt lập tức đồng ý: “Vãn bối minh bạch.”

Bạch Vũ vương tiếp lời: “Xử lý thế nào đây? Tung tin ra ngoài rằng Cửu Hoang quân đang ở Quy Hải Tông các người sao? Nếu lão tà tu kia không đến thì làm sao? Lại thả tên Cửu Hoang quân này đi?”

Theo quy củ thì đúng là như vậy nhưng lúc này Khâu Tuyển không thể châm thêm dầu vào lửa: “Tạm thời đừng nóng nảy, chúng ta sẽ xử lý thích đáng.”

“Bổn vương ráng chờ xem.” Bạch Vũ vương cười khẩy, mắt liếc Diệp Thừa Tích một cái rồi phất tay áo bỏ đi.

“Vương huynh.” Khương Phù Vi đuổi theo, sắc mặt sa sầm đã khôi phục bình thường, truyền âm: “Ngài nháo thoải mái không?”

Bạch Vũ vương cong môi: “Vương muội, muội hay thật, vương huynh vì muội ra mặt, thái độ của muội thế nào vậy?”

Khương Phù Vi lạnh lùng nói: “Ta không biết vương huynh quan tâm ta như vậy từ khi nào? Năm đó ta bị lão tà tu kia rút hồn, vương huynh không để ý. Hồn phách ta quay về báo cho vương huynh manh mối, vương huynh không thèm tra. Nhưng hôm nay lại xông lên ra mặt vì ta, ra bộ yêu thương ta, diễn vở huynh muội thâm tình, thật là khiến người ta buồn nôn.”

“Ngươi nghĩ bổn vương thích xông lên à?” Nụ cười trên gương mặt Bạch Vũ vương dần dần thu lại, “Bổn vương đã cảnh cáo ngươi, việc này che giấu năm trăm năm đột nhiên có người khui ra, nhất định có âm mưu trong đó. Bảo ngươi không được dẫn lửa thiêu thân, không được đứng ra xác nhận Cửu Hoang quân, nhưng ngươi không nghe!”

“Hiện giờ toàn Thập Cửu Châu ồn ào huyên náo, mọi người đều biết ngươi lúc nhỏ từng bị tà tu rút mất hồn phách. Khi đó bổn vương vừa kế vị, tiếp quản Bạch Vũ tộc, chẳng phải chứng tỏ bổn vương bất tài sao? Nói ra không chỉ vứt hết mặt mũi của bổn vương, còn có mặt mũi của ngươi và toàn bộ tộc Bạch Vũ Nhân đấy!”

Khương Phù Vi thờ ơ: “Không ai đòi công đạo cho ta, ta tự đòi cho bản thân mình cũng không được sao?”

“Đòi công đạo? Vương muội tốt, chung quy ngươi có mưu toan gì, tưởng ta không biết sao?” Bạch vũ vương khẽ cười, chậm rãi đưa tay vuốt vuốt bên tóc bị rối của nàng, dáng vẻ từ ngoài nhìn vào rất ôn nhu nhưng lời nói ra lại như đao sắc lạnh lẽo, “Ngươi đúng là thứ ti tiện, giống hệt như người mẹ ti tiện kia của ngươi đã hại chết phụ thân vậy.”

Nói xong hắn mặc kệ nàng, lần thứ hai phất tay áo rời đi.

— —

“Không thể giam tiền bối Cửu Hoang lại được.”

Thấy Khâu Tuyển có ý định bắt giam Cửu Hoang, Khúc Duyệt thẳng thừng cự tuyệt.

Khâu Tuyển đối xử hòa nhã thân thiện với tiểu nữ tu cấp năm Khúc Duyệt hoàn toàn vì e ngại thế lực phía sau nàng, thấy nàng cầm lông gà thay lệnh tiễn, ngang nhiên cãi lời mình, ông ta không khỏi xụ mặt: “Khúc cô nương, Cửu Hoang quân là người cực kỳ nguy hiểm, dù cô chịu trách nhiệm về những gì sẽ xảy ra, nhưng ta cũng chịu trách nhiệm về an toàn của các đệ tử của ta.”

Khúc Duyệt bịa chuyện rất hùng hồn: “Tiền bối, thần hồn hắn đã bị thần tháp của thế giới ta hạ ấn ký, phàm ở nơi linh khí thịnh vượng, ấn ký càng khống chế hắn mạnh mẽ hơn. Trong khi nhà giam lại đầy sát khí, ấn ký dễ dàng mất đi.”

“Vậy…” Khâu Tuyển nào biết gì về Thiên La Tháp, nhưng thấy Cửu Hoang đứng đàng hoàng ngoan ngoãn, trông giống một con rối, Khúc Duyệt nói gì nghe nấy, hắn cảm thấy ấn ký thần hồn này nhất định vô cùng lợi hại.

Cửu Hoang đột nhiên truyền âm cho Khúc Duyệt: “Lục Nương, nàng thương lượng với bọn họ để chúng ta đến ở trên Kiếm Phong đi.”

Khúc Duyệt cũng dự định thế, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Thừa Tích đang đứng trên đỉnh Chấp Pháp Đường, chỉ xét từ ngoại hình và khí chất, ông ấy không quá ác liệt mà cho người ta cảm giác lỗi lạc và hào phóng.

Đối tượng tình nghi đã giả vờ bế quan, vậy chỉ có thể bắt đầu từ Diệp Thừa Tích.

Nàng trêu chọc Cửu Hoang: “Trước kia ai nói không sao hết, bây giờ cha ruột ở ngay trước mắt liền cảm thấy khác đi đúng không?”

Cửu Hoang cụp mắt tựa như chột dạ, không trả lời.

Khúc Duyệt trấn định lại, quay sang thảo luận với Khâu Tuyển: “Khâu tiền bối, hay là xem vị tiền bối nào gần đây rảnh rỗi…”

Khâu Tuyển hiểu ý nàng muốn tìm đỉnh núi dồi dào linh khí, tu vi của chủ nhân núi ấy có thể trấn áp Cửu Hoang, người đó còn phải đang rảnh. Loại trừ bản thân đang bận đến chóng mặt, hắn nhìn về phía tông chủ Phó Đạo Nhân.

Phó Đạo Nhân vờ như không thấy.

Hừ, toàn một lũ vương bát đản chỉ nhận bổng lộc mà không làm gì cả! Khâu Tuyển mắng thầm trong lòng, rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Thừa Tích: “Diệp phong chủ, ông có rảnh không?”

Tuy nhiên, Diệp Thừa Tích chán ghét tà môn ma đạo, bảo một tà tu tội ác chồng chất đến sống trên Kiếm Phong của ông ta, Khâu Tuyển cảm thấy hỏi cũng như không, thôi cho qua.

Sau khi Bạch Vũ vương đi khỏi, Diệp Thừa Tích cũng chuẩn bị quay về Kiếm Phong, vì xử trí Cửu Hoang thế nào là chuyện của Chấp Pháp Đường. Nhưng khi quan sát Cửu Hoang ở khoảng cách gần, ông cảm thấy hắn trông rất quen, sau khi nhìn chằm chằm hồi lâu mới giật mình phát hiện gương mặt tên tà tu này vậy mà lại giống vợ ông vài phần.

Diệp Thừa Tích không khỏi nhớ đến đứa con trai ông chưa từng có cơ hội gặp mặt đã chết thảm, trong lòng đau xót, ma xui quỷ khiến thế nào ông lại gật đầu: “Có thể.”

Nhìn một loạt vẻ mặt kinh ngạc của các phong chủ khác, Khúc Duyệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cũng là cha con, cho dù không nhận ra nhưng cảm giác vẫn luôn khác biệt.

Đang định nói chuyện với Cửu Hoang, Khúc Duyệt nhìn thấy miệng hắn hơi nhếch lên. Nàng cười hỏi: “Vui sao?”

“Vui.” Cửu Hoang nói thật.

Lục Nương không cho phép hắn nhận thân lúc này, vậy thì chặt cây trước đi.

— —

Tác giả có lời muốn nói:

Điêu hoàng: xin nhớ rõ ta nha!


Share lên:

← Chương trước

Chương sau →

Có thể bạn quan tâm:

5 2 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
Éc
Éc
2 months ago

Overthinking x underthinking 😭

You cannot copy content of this page

1
0
Vy rất vui được nghe suy nghĩ của bạn!x