CHƯƠNG 83 - GIÀNH LẠI TÔN NGHIÊM THUỘC VỀ MÌNH
Cuối cùng, Phùng Gia Ấu đã bị lý lẽ của Tạ Lãm thuyết phục, từ bỏ ý định mang theo nha hoàn.
Nàng ngồi xuống, bắt đầu lập danh sách:
“Ta muốn giảm bớt gánh nặng cho chàng thôi mà, đỡ làm chàng mệt quá.”
Chuyến này đâu phải đi chơi, hắn vừa bận rộn lo công việc, còn phải phân tâm chăm sóc nàng.
Khi ở ngoài, khả năng tự lập của Phùng Gia Ấu gần như bằng không. Nàng quen sống trong nhung lụa, yêu cầu cao, không chịu thỏa hiệp, càng không muốn chịu đựng thiếu thốn.
Tạ Lãm hiểu ý nàng, liền đáp:
“Nàng đừng nghĩ như thế. Ta nhàn rỗi cả ngày đến phát chán rồi. Bình thường ta than mệt là vì không thích ở trong nha môn nhìn một đám người đấu đá nhau. Ta không thể vạch trần họ, đôi khi còn phải phối hợp. Mệt ở chỗ đó thôi.”
Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế tựa, tay nghịch mũi kiếm, cuộn tròn lưỡi kiếm mềm mại.
Phùng Gia Ấu nhìn nét mặt đầy chán chường của hắn, bất giác nói:
