CHƯƠNG 98 - CẢ ÔNG TRỜI CŨNG GIÚP HẮN
Editor: Vẫn chưa có thời gian beta a, mọi người đọc tạm.
Trên triền núi bên ngoài thành hoang.
Sau khi Phùng Gia Ấu thúc ngựa rời đi, lòng Tùy Anh không ngừng giằng xé. Từ đầu nàng đã cảm thấy bỏ Tạ Lãm lại một mình là không nghĩa khí. Giờ Phùng Gia Ấu cũng quay lại, nàng càng không tìm được lý do để chạy trốn. Nhưng nàng lại lo mình sẽ gây thêm phiền phức.
Nàng hỏi Lạc Thanh Lưu:
“Chúng ta thực sự sẽ gây phiền thêm sao?”
Lạc Thanh Lưu lặng thinh không nói.
“Sao huynh không nói gì?” Tùy Anh nhận ra từ lúc rời khỏi thành, hắn chưa nói một lời, “Khi Tiểu Gia nói muốn quay lại, huynh cũng không lên tiếng. Rốt cuộc huynh đang nghĩ gì vậy?”
Hai người cưỡi chung một con ngựa. Khi Tùy Anh quay đầu lại hỏi, trán nàng lướt qua đôi môi nhợt nhạt của hắn. Nhưng trong không khí trầm mặc lúc này, chẳng ai để ý đến điều đó.
Bị ánh mắt nàng bức bách, Lạc Thanh Lưu cuối cùng phải lên tiếng:
