CHƯƠNG 103 - BẮC HÀNH VỀ KINH (HOÀN CHÍNH VĂN)
Tạ Lãm kẹt trong mộng suốt một thời gian, đến khi tỉnh dậy khỏi cơn mê man đã là vài ngày sau đó.
Hắn cố gắng mở mắt, ánh sáng chói lóa đâm vào mắt nhức nhối, bèn nhắm tịt lại. Song chỉ trong thoáng mở mắt ấy, hắn kịp nhận ra đang là giữa trưa và bản thân đang nằm trong phòng ở quân doanh.
Sau khi thích nghi dần, Tạ Lãm mở mắt lần nữa, xoay đầu, nhìn thấy Phùng Gia Ấu ngồi trên chiếc ghế thấp sát giường, gối đầu lên tay, thiếp đi bên mép giường.
Làn da nàng xanh xao, quầng thâm dưới mắt đậm màu, gương mặt trắng như sứ phủ đầy nét mệt mỏi.
Hắn muốn ngồi dậy uống nước, nhưng vừa nhúc nhích, cả người đau đớn như bị dỡ từng khúc xương, nhịn không được mà run rẩy.
Phùng Gia Ấu không ngủ sâu, nghe thấy động tĩnh liền giật mình tỉnh dậy:
“Đừng cử động!”
Nàng đứng dậy rót nước, mang đến cho hắn.
Tạ Lãm nhận ra nàng đang nói với giọng mũi nghèn nghẹt.
