CHƯƠNG 02
Một loạt tiếng giày giẫm lên cầu thang rầm rập từ từ đến gần.
Tiếp theo là âm thanh cửa bị đạp tung.
Gian phòng riêng của Tùy Anh cách xa cầu thang nhất, đá hết mấy gian phía trước mới đến lượt các nàng.
"Thiên hộ đại nhân, chỉ còn một gian cuối cùng!"
"Ầm--!"
Quan binh đá cửa đứng ngoài nhìn vào trong phòng chần chừ, chưa lập tức xông vào bắt người.
Lúc này một toán hắc y nhân ùa đến chiếm lĩnh toàn bộ hành lang trước cửa phòng. Bầu không khí trong nháy mắt im ắng như tờ, căng thẳng nặng nề.
Lát sau, người dẫn đầu, cũng chính là vị thiên hộ đại nhân mà quan binh kia vừa gọi, bước qua ngạch cửa tiến vào phòng.
Y chắp tay sau lưng, bên hông không mang đao, cũng một thân hắc y nhưng đường may tinh xảo, kiểu dáng phức tạp hơn.

Không biết hắn ta có nỗi khổ gì mà có thể độc ác như vây. Lúc đầu vẫn nghĩ có chút hiểu lầm chăng, mà đến đoạn bắt cóc và muốn nu9 bị làm nhục mà phát sợ luôn