Chương 5 - Ra oai
Diệp Hi Mộc cuối cùng cũng được quan sát cận cảnh chiếc mô tô này của Quý Từ. Lớp sơn hai màu bạc đỏ, bốn ống xả mạ crom sáng loáng bắt mắt, đèn pha tròn lớn, tay lái cao, vẻ ngoài cứng cáp và phong trần. So với những loại mô tô thường thấy, kiểu dáng chiếc này không quá phô trương. Nó hợp với Giang Thành, bởi phong khí thị trấn nhỏ này vẫn còn bảo thủ, người ta khó lòng chấp nhận nổi những loại mô tô có hình thù hầm hố, kỳ quái.
Chiếc xe có một sức rướn âm thầm, nhất là khi con gái cầm lái, trông đặc biệt uy phong lẫm liệt.
Quý Từ đưa cho Diệp Hi Mộc một chiếc nón bảo hiểm mới tinh, ra hiệu cho cậu lên xe. Thấy cậu còn lưỡng lự, Quý Từ hiếm khi không nổi cáu, cô đẩy kính chắn gió lên, ôn tồn đưa ra gợi ý:
“Hay là cậu mặc ngược áo đồng phục lại đi, vậy thì không ai nhận ra cậu là học sinh trường Thực Nghiệm 2 đâu.”
Diệp Hi Mộc bị cô nói trúng tim đen, chợt thấy hổ thẹn, ôm nón bảo hiểm leo lên xe.
“Cái tôi của cậu cũng nặng nề quá ha, đúng là đại học bá có tiếng có miếng có khác.” Quý Từ nói, “Chê ngồi xe tôi mất mặt hả?”
“Không có.” Diệp Hi Mộc đáp ngay, đội nón bảo hiểm vào một cách ngay ngắn.
Quý Từ nhìn đồng hồ, đã hơn 6 giờ tối. Cô nói: “Trời sắp tối rồi, vào trong thành phố không ai nhìn rõ cậu là ai đâu.”
Cô nhấn ga, động cơ gầm vang, chiếc phân khối lớn lao đi vút như tên bắn. Cả người Diệp Hi Mộc bị quán tính đẩy mạnh về phía trước, nhưng cậu đã chuẩn bị tâm lý, nắm chặt lấy đai da trên yên xe, không hề va chạm vào người Quý Từ. Cậu ngồi sát mép sau của yên, giữ khoảng cách gần nửa sải tay với cô.
Quý Từ chạy rất nhanh, từ phố cổ Long Vĩ vào đến nội ô Giang Thành chỉ mất tầm mười phút. Sau khi mặt trời khuất bóng, trời tối rất nhanh, lúc hai người vào đến thành phố, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Đèn đường soi xuống mặt đường nhựa một màu vàng vọt cũ kỹ, những đóa ngọc lan trắng muốt nở rộ dưới ánh đèn, tỏa hương thanh khiết.
