Chương 102 - Tâm sự
Khổng Tử Ngưu, Địch Phóng Phóng, Mạnh Tiểu Mi và Văn Kiêu bước ra khỏi Cục Công an, ai nấy đều mang nỗi phấn khích khó tả.
Mấy đứa đều là lần đầu tiên "vào đồn", mà ngay lần đầu đã được gặp vị đội trưởng đội cảnh sát hình sự bằng xương bằng thịt trong truyền thuyết. Phải biết là cái nghề hình sự này, người bình thường có khi cả đời cũng chẳng gặp được ngoài đời bao giờ, chỉ có thể thấy trên tivi.
Mạnh Tiểu Mi là kích động nhất, thậm chí còn tới xin chụp chung với Đội trưởng Vương một tấm hình.
Vì ai cũng tò mò tại sao Lưu Xã Cửu lại ra tay với Quý Từ, nên Diệp Hi Mộc đã thẳng thắn kể cho họ chuyện cậu và Quý Từ vẫn luôn điều tra nguyên nhân cái chết của Quý Dĩnh và Ngao Phượng, đồng thời nhờ họ giữ bí mật. Trước khi rời khỏi đồn, đội trưởng Vương cũng dặn kỹ họ tuyệt đối không được tiết lộ chuyện hôm nay, kể cả với người nhà.
Ý thức được rất có thể mình vừa tự tay bắt được một tên sát nhân hàng loạt, Địch Phóng Phóng và Khổng Tử Ngưu đều sững người.
Lúc sau Diệp Hi Mộc ở lại đợi Quý Từ, mấy người Địch Phóng Phóng đi trước. Ra khỏi cổng Cục Công an rồi mà Địch Phóng Phóng với Khổng Tử Ngưu vẫn còn liên tục nói không thể tin nổi, hai đứa mày nhéo tao một cái tao ngắt mày một cái, xác nhận mình không nằm mơ.
Văn Kiêu đầy hâm mộ nói: "Chừng nào hết phải giữ bí mật nữa, hai đứa bây có thể đem vụ này đi nổ cả đời luôn á..."
Rồi cậu chàng lại tiếc hùi hụi sao mình không chịu đi học bơi sớm hơn, chứ không hôm nay đã có thể ké một chân vô rồi.
Mạnh Tiểu Mi thì đang dỗi Khổng Tử Ngưu, vì cậu bắt cô ở trên bờ gọi điện báo cảnh sát chứ không cho xuống nước, làm cô mất cơ hội hiếm có cọ xát thực tế trước khi đi làm.
Khổng Tử Ngưu ra sức biện bạch, tình hình lúc đó theo cậu nhận định là cực kỳ nguy hiểm, dù thế nào đi nữa cũng không thể để Mạnh Tiểu Mi lao vào chỗ hiểm nghèo được. Mạnh Tiểu Mi mặt mày hầm hầm, thề sống thề chết tối nay về nhà sẽ lên ngay kế hoạch huấn luyện nâng cao thể lực.
