CHƯƠNG 72 - MỘT HỒI TỶ THÍ
“Hửm? Chàng có chuyện gì à?” Phùng Gia Ấu vừa đọc xong một trang, liền bảo hắn buông tay, đừng cản nàng lật trang.
Một khi đã nhập tâm vào vụ án, lòng nàng không còn chỗ cho bất kỳ điều gì, mọi thứ xung quanh đều bị bỏ qua.
Nhưng Tạ Lãm vẫn không chịu buông tay.
Cảm giác có điều khác lạ, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Vốn dĩ Tạ Lãm đã ngượng ngùng vì tâm tư ‘đen tối’ của mình, bị đôi mắt đầy thông tuệ của nàng chiếu tướng, hắn có cảm giác như bị lột trần trụi, càng xấu hổ đến mức muốn rút lui cho xong.
Nhưng hắn vẫn cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ nổi sắc tâm với vợ mình thì có gì sai?
Nghĩ lại trước đây hắn mới thật có vấn đề, hết lần này đến lần khác đẩy nàng ra. Thật là không tin nổi.
Tạ Lãm quyết định nói thẳng: “Ta muốn... nàng dành chút thời gian để chúng ta hoàn thành việc lần trước chưa xong.”
Phùng Gia Ấu tròn mắt kinh ngạc. Trong ấn tượng của nàng, hình như đây là lần đầu tiên hắn chủ động đề cập đến chuyện viên phòng.
