Skip to content

Thần Khúc – Chương 4

CHƯƠNG 4 - GIỌT NƯỚC MẮT

Khúc Duyệt nói liền một hơi ba câu: “Thứ nhất, tên của thế giới này. Thứ hai, tuyết giao hiếm có không? Thứ ba, vật cưỡi của những tu đạo giả hiện tại có phải là tuyết giao?”

Huyễn Ba tương ứng khẳng khái đáp lời: “Thứ nhất, nơi này là biên cảnh Phúc Sương quốc. Thứ hai, tuyết giao không hiếm, ta mới hiếm, không còn ai giống ta nữa. Thứ ba, ngoại trừ Nhiếp Chính Vương của Phúc Sương quốc, không ai dám lấy tuyết giao làm vật cưỡi, bởi vì tuyết giao là vật tổ của Phúc Sương.

Phúc Sương quốc, Nhiếp Chính Vương, vật tổ. Khúc Duyệt thầm ghi nhớ, xem ra nơi này là một tu chân quốc.

Theo kinh nghiệm của Khúc Duyệt, phần lớn thế giới tu chân đều lấy các môn phái và gia tộc làm chủ, đây là xuất phát từ nguyên tắc “Đạo pháp vạn vật” và “Đạo không thể khinh truyền”. Nhưng cũng tồn tại những tu chân quốc, xét về bản chất, cả quốc gia là một môn phái tu chân siêu lớn. Các tu chân quốc thường ở những vùng đất vô cùng nguy hiểm với môi trường sống rất khắc nghiệt. Họ còn có nhiều kẻ địch, vừa đông đúc vừa bưu hãn, mà nhờ vậy những người tu chân vốn “Đạo bất đồng khó lòng hợp tác, Đạo trái nhau không chết không ngừng” mới có thể quẳng đi thành kiến và đoàn kết lại.

Nàng lại hỏi: “Thứ tư, ngươi có biết diện mạo của Nhiếp Chính Vương không?”

Huyễn Ba tựa hồ ôm lấy cánh tay của mình: “Ta chỉ nghe kể chuyện, không nhìn diện mạo.”

Hắn đã từng nghe được một câu chuyện, sau đó bị tình yêu của nam nữ chính cảm động đến nỗi nhịn không được mạo hiểm chạy lên bờ, mặc kệ nguy cơ bị khô héo để đi tìm nam nữ nhân vật chính. Để rồi từ trạng thái tràn đầy cảm động, đầu óc hắn tràn đầy dấu chấm hỏi: mắt nữ chính có phải bị mù không? Kể từ đó mọi gương mặt nam chính trong các câu chuyện đều bị hắn tự động biến thành mặt của chính mình.

Khúc Duyệt hỏi tiếp: “Thứ năm, làm sao để đến vương đô của Phúc Sương?”

“Cách đây ba mươi dặm về hướng Bắc có thành Vọng Hải, ở đó có đường chính dẫn thẳng đến vương đô.” Huyễn Ba dừng một chút, “Ta thấy quần áo của ngươi chẳng ra gì, chắc ngươi không phải người Phúc Sương, cũng không có tiền mua thú cưỡi đâu nhỉ? Trong lãnh thổ Phúc Sương dân thường không được cưỡi vật bay.”

Khúc Duyệt đang định nói thì thấy bóng người giơ tay, một viên pha lê trong suốt có kích thước bằng đồng xu rơi trên bờ biển.

“Đây là tiền Phúc Sương, ngươi cầm đi đi.”

5 2 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
3 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Christy
Christy
2 years ago

Đọc chú thích về Tu Chân và Tu Đạo mà nhức nhức cái đầu 😅

VyMiu đọc truyện tình
Admin
Trả lời  Christy

😅

Thiên Diệp
Thiên Diệp
2 years ago

Tiểu sư đệ chuyển biến tâm tình cũng nhanh quá, :v :v

La casa di Vy
error: Content is protected !!
3
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx