CHƯƠNG 9 - NHẤT TUYẾN KHIÊN
Cho phép con cháu của những người bị Thiên Ma Hỏa xâm thể nhập học nhưng không chú trọng bồi dưỡng là quyết định chung của học viện chín nước. Theo quan điểm của Khúc Duyệt, việc này có thể hiểu được, nguyên nhân cốt lõi chính vì sáu trăm năm trước, vị tu đạo cấp bảy kia đã nhập ma do huyết mạch Thiên Ma Hỏa thức tỉnh. Nhưng nếu vì lý do khác thì hơn sáu trăm năm qua, biết bao nhiêu đứa trẻ như Trục Đông Lưu đã phải chịu phân biệt đối xử bất công.
Tuy nhiên Khúc Duyệt là người ngoài, nàng cũng không hiểu lắm tình hình nơi này, không thể tranh luận với Cư Bất Khuất, đó sẽ là sự vô tri thiếu hiểu biết. Nhưng nàng rất thích Trục Đông Lưu. Tuy Hạ Cô Nhận là người nàng nhắm đến, nhưng những thử thách nàng đưa ra trong buổi thi tuyển hôm nay chính vì muốn chọn ra người có tham vọng và quyết đoán như Trục Đông Lưu. Chưa đến hai mươi tuổi, hắn đã tu luyện đến cấp ba, tài năng như thế không hề thấp. Nếu được danh sư chỉ điểm rèn luyện pháp thuật cao cấp, hắn hoàn toàn có thể đột phá cấp bốn. Nhưng ở thế giới đã bị thất truyền phần lớn Đạo thống này, chín phần mười đời này hắn chỉ có thể đạt mức trung cấp ba, không cách nào đạt tới đỉnh cấp ba. Vì vậy hôm nay hắn được ăn cả ngã về không, liều lĩnh nắm bắt cơ hội.
Khúc Duyệt đã cho hắn hi vọng, nếu giờ phá vỡ có lẽ hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nàng suy nghĩ, bước tới gần hắn: “Trục công tử, ngươi hẳn đã hiểu nếu hôm nay ngươi thoát y dạo phố, có thể cũng chỉ phí công sức vì ngươi có khả năng bị ném khỏi học viện với lý do làm mất mặt học viện, vì sao còn muốn kiên trì?”
Dường như đã tự hỏi nhiều lần, Trục Đông Lưu đáp ngay không do dự: “Đệ tử muốn thua vì “ta không thể” chứ không phải vì “ta không xứng”!”
“Tốt!”. Khúc Duyệt đến gần hắn, lấy trong vòng trữ vật ra một chiếc bình ngọc nhỏ bằng ngón cái: “Đem tất cả chân khí của ngươi hội tụ đến đầu lưỡi, sau đó cắn và trích cho ta ít máu từ đầu lưỡi của ngươi.”
Trục Đông Lưu hơi do dự nhưng cũng không hỏi nguyên nhân, nhận lấy chiếc bình ngọc làm theo lời Khúc Duyệt. Sau khi trích lấy máu, sắc mặt hắn trở nên trắng bệch.
Khúc Duyệt nhận lấy bình ngọc cầm trong tay cười nói: “Chờ ở đây đã.”
Trục Đông Lưu vẫn không hiểu tại sao, chắp tay nói: “Vâng.”
Khúc Duyệt vào phòng, đặt cấm môn bảo vệ rồi đi đến tọa đài ngồi xuống. Đặt bình ngọc trước mặt, nàng nâng cổ tay phải lên. Cổ tay trái của Khúc Duyệt đeo vòng trữ vật còn cổ tay phải đeo một vòng tay bện bằng tơ đỏ, trên vòng tay buộc một hạt châu vàng hình bầu dục khắc hoa, nhìn không khác gì những hạt châu trang sức bình thường nhưng thật ra nó là một pháp bảo cấp cao – Nhất Tuyến Khiên.
Nhất tuyến khiên: dịch nghĩa là một sợi chỉ buộc lại.

Cái học viện này nên học bản lĩnh lươn leij này của nữ9
Cái học viện này nên học bản lĩnh lươn lẹo này của nữ9