CHƯƠNG 10 - KHÁN MA KÍNH
Trước khi Khúc Duyệt ra ngoài, nàng đã giải quyết xong vấn đề nhà ở và chuyển từ khách xá sang phù không đảo.
Học Viện Phúc Sương là một không gian nhiều tầng, phần đế hình bát giác trên mặt đất là nơi sinh sống của các đệ tử. Cách mặt đất khoảng tám mươi đến một trăm hai mươi trượng có gần một trăm phù không đảo, là nơi ở của các sư tôn. Xa hơn nữa bên trên các phù không đảo, chính là thiên thượng thành, duy nhất và nằm ngay trung tâm bầu trời của học viện.
Cư Bất Khuất phân cho Khúc Duyệt phù không đảo nằm ở góc Tây Bắc, đã bị bỏ hoang nhiều năm. Nghe nói trước kia đây là nơi ở của một vị đại lão kiếm tu đã đột phá đỉnh cấp chín, bước vào cảnh giới Độ Kiếp, không hiểu sao ông ấy đột nhiên mất tích, nghi ngờ rằng ông hợp đạo thất bại nên biến vào hư không. Tòa đảo là sở hữu của ông ấy trong cả ngàn năm, khi ông ấy biến mất những kết giới bảo vệ mà ông thiết lập cũng biến mất theo. Người của học viện sau khi vào thu dọn di vật xong thì cứ để trống tòa đảo này như vậy mấy trăm năm nay.
Khi Khúc Duyệt dọn vào, ngôi nhà trên đảo đã được tân trang lại, không còn bất kỳ dấu vết nào của tiền bối kia nữa. Ngôi nhà gồm chủ viện và thiên viện, nàng và Giang Thiện Duy ở tại chủ viện, sắp xếp cho Trục Đông Lưu ở tại thiên viện. Khi tới, ngoài thanh kiếm đeo trên lưng hắn chỉ mang theo một tay nải nhỏ bên trong đựng hai bộ quần áo để thay đổi.
Ở Phúc Sương quốc, pháp khí trữ vật vô cùng sang quí, chỉ quý tộc mới có thể dùng nhẫn trữ vật, người bình thường có thể sở hữu một chiếc túi trữ vật đã là rất tốt rồi. Vì vậy khi Khúc Duyệt lấy ra một chiếc nhẫn từ vòng tay đưa cho hắn, hắn đã do dự rất lâu mới cầm lấy bằng cả hai tay: “Đa tạ tiên sinh.”
Khúc Duyệt hỏi: “Ngươi có ít đồ vật như vậy sao?”
Trục Đông Lưu đáp: “Kiếm tu giả chỉ cần một thanh kiếm, còn lại đều là vật ngoài thân.”
Khúc Duyệt gật gật đầu nhìn hắn đeo nhẫn vào ngón tay. Ánh mắt hắn không cưỡng lại được mà thỉnh thoảng cứ liếc nhìn bàn tay mình tựa như một đứa trẻ được kẹo, vô cùng vui sướng nhưng lại một mực đè ép xuống vì vậy không khỏi hơi hơi mím môi.
Ông cụ non, rốt cuộc vẫn là một cậu thiếu niên.
Khúc Duyệt sắp xếp tốt cho hắn xong, từ trong thiên viện đi ra. Đột nhiên tiếng đàn từ đâu truyền đến mượt mà thư thái, tựa như hải đường xuân vừa tỉnh ngủ mang theo vài phần men say mông lung.
Người đánh đàn có tài nghệ cực cao, Khúc Duyệt nghe say mê. Chợt giọng nói của Vân Kiếm Bình cất lên xen lẫn tiếng đàn.

Người yêu -> tui đoán chắc bản gốc là “nhân yêu”, ý chỉ “gay” phải không?
Cảm ơn thông tin của bạn nha. Hồi đó quả thật mình không biết “nhân yêu” là đam.
Huyễn Ba kiểu: đừng iu a, a chỉ là truyền thuyết