CHƯƠNG 14 - NHẬN THÁCH ĐẤU
Quân Thư ngăn cản: “Đi đâu?”
Hạ Cô Nhận ngẩng đầu nhìn về phía thiên thượng thành: “Chưởng viện các.”
“Vậy cũng được, sư phụ ta cũng ở đó.” Quân Thư thở phào nhẹ nhõm ý bảo Khúc Duyệt không cần lo lắng, có thể đi.
Thật ra Khúc Duyệt không quá lo lắng. Nàng nhìn trúng Hạ Cô Nhận nên đã biết sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Vi Tam Tuyệt.
Mặc dù vậy, ứng phó với loại đồ cổ ngoan cố như hắn, nói không đau đầu là giả. Nhị Ca Khúc Tống của nàng cũng là loại này, mọi người trong nhà, kể cả cha nàng đối với anh thật đau đầu đến nỗi nghi ngờ anh do lão Vương nhà bên sinh ra chứ không phải người nhà họ Khúc.
Lúc đang cưỡi hạc bay lên chưởng viện các, Hạ Cô Nhận nói từ phía sau: “Quân sư huynh, sau này huynh có thể đừng nói chuyện quá khứ trước mặt người ngoài được không? Ta không thích.”
Hắn đang yêu cầu Quân Thư đồng thời cảnh cáo Khúc Duyệt không được lắm miệng nói lung tung.
Quân Thư làm bộ nghe không hiểu hỏi: “Chuyện gì?”
“Chính là…” Vẻ mặt Hạ Cô Nhận thoáng lộ ra nét mất tự nhiên, cho Quân Thư một ánh mắt “huynh hiểu mà”.

“Mọi ng cứ diễn chính kịch, phần hài ẻ để a bao”, Huyễn Ba said