CHƯƠNG 115 - NGƯỜI ĐẶC BIỆT
Diệp Thừa Tùng cẩn thận đánh giá nụ cười của Cửu Hoang, rồi dường như cũng nhếch lên một nụ cười nhạt trên khóe miệng.
Nhưng Cửu Hoang đang cười, bỗng vô thức nhìn về phía Diệp Thừa Tích, thấy vẻ mặt tức giận của ông thì có chút hoảng sợ. Nụ cười trên mặt thu lại một chút.
Sư phụ thường nói “con cái” và “đồ đệ” là quỷ đòi nợ, dù là làm “sư phụ” hay “phụ thân” đều do đời trước thiếu nợ, bây giờ phải đến trả. Cho nên sau khi Cửu Hoang biết Diệp Thừa Tích là cha ruột của mình, mới mạnh dạn thoải mái “đòi nợ” ông mà không hề có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Nhưng nếu Diệp Thừa Tích không phải phụ thân hắn, chẳng phải hắn nợ ngược lại ông hay sao? Lấy gì đền lại cho ông ấy đây?
Trong đầu Cửu Hoang không ngừng hồi tưởng lại những ngày gần đây ở chung với Diệp Thừa Tích, ông ấy đối với hắn thật sự không tệ.
Không biết vì sao Diệp Thừa Tích cảm nhận được một tia dịu dàng trong ánh mắt của Cửu Hoang. Sự dịu dàng này nhẹ như gió thoảng nhưng lại chứa ma lực trấn định nhân tâm, đôi tay nắm chặt của Diệp Thừa Tích dần buông lỏng, đặt trên mặt bàn.
Nhan Linh cười lạnh: “Phu quân tin sao?”
Diệp Thừa Tích lắc đầu, thở hắt ra, nhìn về phía Diệp Thừa Tùng, nghiêm giọng nói: “Đại ca, huynh là đại trưởng lão của hội trưởng lão Diệp gia, cũng là đại trưởng lão Chấp Pháp Đường của Quy Hải Tông, hẳn huynh hiểu đây chính là vu khống.”
Diệp Thừa Tùng bình tĩnh nói: “Ta nói rồi, ta có cách để chứng minh.”
Nhan Linh tiếp lời: “Được thôi, vậy chứng minh đi, trả lại trong sạch, trả lại công bằng cho ta.”
Diệp Thừa Tùng vừa định nói, Cửu Hoang xen lời: “Không cần người chứng minh, ta không thích bị kiểm tra tới kiểm tra lui. Ta hẳn là có huyết thống Thiên Công, hôm qua đã thử rồi, ta có thể làm ra những cơ quan chỉ có Thiên Công tộc mới làm được.”

Hèn chi Rau Hẹ nhà chúng ta hơi bị báo =)))
Hèn chi Rau Hẹ ko có nhiều tình cảm như ng bình thường