Skip to content

Thần Khúc – Chương 46

CHƯƠNG 46 - HOA LINH CHÂU

Chung quy, không phải sự thiếu hiểu biết của tuổi trẻ hại nàng mà là tiểu thuyết ngôn tình cùng phim thần tượng nàng xem khi đó đã hại nàng.

Vốn dĩ, ngày nào Khúc Duyệt cũng bận tu luyện và rất ít xem những thứ đó. Sau khi được chọn đến Cửu Hoang Sơn điều tra, nàng có chút lo lắng, một sư tỷ đã cho nàng cả đống “tài liệu” để nâng cao kỹ năng diễn xuất. Trong đó thậm chí còn có cả phim cấp ba và phim “hành động tình yêu” của Nhật. Có lẽ đó là sở thích cá nhân của đàn chị. Trong những câu chuyện ấy, nữ chính đều có vẻ ngây thơ hơn hẳn các cô gái khác. Khúc Duyệt nào có xem hết tất cả, chỉ nhớ kỹ chuyện này - tổng tài bá đạo thích như thế, vì vậy nàng nghĩ đại vương bá đạo sống trên núi hẳn cũng giống vậy.

Đầu tiên nàng giả thành cô gái mù đáng thương, nói mình là cô nhi từ nhỏ bị bán vào nhạc phường, không có tên, “Lục Nương” là tên được chủ phường đặt, khiến cho Cửu Hoang thấy đồng cảm. Sau khi dần thân quen, nàng bắt đầu từng bước thử nghiệm giới hạn của hắn, đòi hỏi đủ thứ, nào là muốn hái sao, hái trăng… Dần dà càng làm càng cảm thấy gần gũi hắn hơn. Bản thân Cửu Hoang trước kia không thế, cả ngày chỉ biết làm đồ thủ công, điêu khắc, có khi liên tục vài ngày cũng không nói tiếng nào y như một người tự kỷ. Vậy mà dần dần lại bị nàng biến thành như vậy.

Sau khi Cửu Hoang bị bắt nhốt vào Thiên La Tháp, Khúc Duyệt từ thế giới Thập Cửu Châu trở về, một thời gian rất dài sau đó không thiết làm gì, ngay cả ăn cá cũng bị mắc cổ. Nửa năm sau mới chậm rãi hồi phục.

Trong nhận thức của Khúc Duyệt, dù Cửu Hoang có tội ác chất chồng thế nào, hắn cũng đã sủng ái nàng như cách hắn đối xử với đàn thú nhỏ hắn nuôi, không phải tình yêu nam nữ. Trên đời này, ngoài cha và các anh trai, hắn là người duy nhất cưng chìu nàng vô điều kiện, vì nàng mà liều cả mạng.

Nếu không, khi bị Tiêu Linh Tiễn xuyên vào tim, hắn đồng thời phát hiện ra nàng không bị mù, ánh mắt hắn nhìn nàng lần cuối cùng ấy đã không trở thành họa tâm ma của nàng.

Nghĩ đến đây, cảm giác “vứt hết mặt mũi” của Khúc Duyệt chậm rãi biến mất, áy náy lại hiện về, nàng vươn tay tìm kiếm tay hắn: “Đừng nhặt, ta không muốn ăn nữa.”

Cửu Hoang đã quen với thói “nói gió chính là mưa” của nàng: “Vậy muốn ăn gì?”

Khúc Duyệt lắc đầu: “Không ăn, nơi này có phòng không, ta mệt rồi.”

“Được.” 

Cửu Hoang lau sạch tay, ôm nàng lên, bước đến quầy, liếc mắt nhìn chưởng quầy một cái rồi nhìn về phía phòng trên lầu hai.

5 2 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
5 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Tranh
Tranh
2 years ago

đù má Cửu Hoang cute ác, có quen đâu mà mày quản tao mất mặt hay không làm gì =)))))))

Thư
Thư
2 years ago

Chời ơi, 9 Hoang cute dị :))) 1 người như vậy sao mà hại người được, chắc có hiểu lầm gì đây

Canhchuacakhoto
Canhchuacakhoto
2 years ago

2 a chị đúng tuyệt phối, vô sỉ như nhau :)))))

JeongMi
JeongMi
1 year ago

Tui nghĩ cái tính của Cửu Hoang bị Khúc Duyệt luyện thành. Chứ ảnh độc lai độc vãng thì biết gì mặt dày vô sỉ chứ

VyMiu đọc truyện tình
Admin
Trả lời  JeongMi

Nói sao để không spoil đây ta 🤔 Nói chung là A Duyệt chỉ cho ông hiểu những qui tắc ứng xử của người thường thôi, chứ cái nết đó là tự ổng có 😁

La casa di Vy
error: Content is protected !!
5
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx