CHƯƠNG 52 - CÂY HỢP ĐẠO
Giang Thiện Duy nào dám cự tuyệt, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, giống như đi tiệm may làm quần áo, cậu đột nhiên giang thẳng hai tay ra.
Cửu Hoang hơi giật mình: “Ta không biết làm áo liệm đâu.”
Giang Thiện Duy hơi xấu hổ, vừa nghe đến đo thân cậu theo quán tính duỗi tay ra mà thôi, nghe Cửu Hoang nói vậy, hai tay tự động thu về gác trên bụng. Nghe phía sau vang lên hai tiếng “phụt, phụt”, chính là Bì Bì đang nấp sau cột bên hành lang, phun đá nhỏ cười nhạo cậu.
Giang Thiện Duy xấu hổ vô cùng nhưng Cửu Hoang lại cân nhắc: “Đúng là thiếu kiện áo liệm. Ta không quen nơi này, ngươi dẫn ta ra ngoài đến cửa hàng trang phục rồi chọn một kiểu hợp ý ngươi, ta có thể học làm theo.”
“A, không cần đâu tiền bối.” Giang Thiện Duy nằm trên đất liên tục xua tay.
“Cần.” Cửu Hoang xoay người hướng về phòng ở của Khúc Duyệt đặt một kết giới bảo vệ, sau đó nhấc Giang Thiện Duy đang nằm trên đất dậy, “Ngươi tận tâm giúp Lục Nương nhà ta trị mắt, ta sẽ tận tâm đáp ứng hết thảy yêu cầu của ngươi.”
Khi tay hắn chạm vào người Giang Thiện Duy, cảm giác giống như chạm phải sắt nóng, bỏng rát đau đớn. Hắn hơi nhíu mày, cảm nhận được khí độc trong cơ thể ngày thường luôn phải khống chế không cho tỏa ra, nay đang ào ạt chảy ngược trở về. Hắn thử hấp thu một chút linh khí của Giang Thiện Duy và biến đổi nó, cũng không làm được, nó đối kháng mạnh mẽ với khí độc trong người hắn.
Đây là thứ linh khí đầu tiên hắn không có cách nào chuyển hóa, là linh khí đầu tiên hắn không thể hấp thu. Sư phụ từng nói loại người này chính là thiên địch của hắn, không được để hắn trưởng thành, phải làm mọi cách để giết chết.
Nhưng, người này đang chữa trị đôi mắt cho Lục Nương, hắn không thể động thủ, Cửu Hoang nói: “Đi thôi!”
Giang Thiện Duy nhớ lời dặn của Khúc Duyệt, đành mang vẻ mặt u ám bước theo, nghe tiếng Bì Bì “phụt, phụt” sau lưng, cậu dừng bước, quay đầu lại chỉ tay: “Tiền bối, đó là linh sủng ta thích nhất, có thể phiền ngài cũng làm cho nó một bộ đồ mai táng bốn món treo trên quan tài của ta được không?”
Cửu Hoang cũng quay người nhìn theo. Lông mao toàn thân Bì Bì dựng đứng.
Tui thấy bà tác giả cũng đg chừa đường lui đó. Tại vì nhà họ Khúc chỉ thấy được những sự kiện thui, tức là thấy na9 mở cửa đón xà, xà na9 cắn người,… nhưng mà các sự kiện này không có tính kết nối với nhau. Na9 mở cửa đón xà r tu luyện ra sao, như thế nào? Na9 tu đạo theo cổ truyền, như vậy tại sao ở các đời trước không bị bắt mà na9 bị bắt? Tại sao phải sang thời không khác để tu luyện? Hmmmm túm lại là k thấy đc căn nguyên hậu quả mà chỉ “trùng hợp” nhìn thấy được các chứng cứ mang tính quyết định.
Tui vẫn tin anh Chấp là “mắt thấy có khi chưa phải là thực”.