CHƯƠNG 62 - ĐẬP VỠ TƯỢNG
Đang đùa sao?
Nguyên Hóa Nhất cười nói: “Chỉ là một câu chào, không có ý gì khác.”
“Vậy thì vô nghĩa.” Cửu Hoang không thích nói chuyện, đặc biệt trong lúc đang điêu khắc, nhưng vì đây là học sinh của Lục Nương nên hắn nói thêm, “Sau này làm nhiều hơn, bớt nói lời vô nghĩa.”
Nguyên Hóa Nhất: …
Đầu hắn lập tức xoay chuyển: “Thật ra vãn bối muốn nói ngài tạc tượng băng thật giỏi.”
Cửu Hoang hỏi: “Ngươi cũng tạc tượng à?”
Nguyên Hóa Nhất lắc đầu: “Vãn bối không có.”
Cửu Hoang: “Vậy làm sao biết ta tạc giỏi?”
Nguyên Hóa Nhất mỉm cười: “Vãn bối tuy không hát xướng nhưng cũng có thể nghe ra hay dở.”
Có đạo lý, Cửu Hoang cũng không biết hát nhưng hắn biết Lục Nương hát rất hay, thái độ mềm mỏng hơn: “Ta làm giỏi thật?”
“Rất giỏi.” Nguyên Hóa Nhất khen, “Đây là Khúc tiên sinh của chúng ta đúng không?”