CHƯƠNG 66 - THƯ HẸN HÒ
Xe kỳ lân chở đoàn người Khúc Duyệt vào vương đô. Ở đây tương tự Học Viện Phúc Sương, vương cung và phủ đệ của quan lớn đều nằm trên không trung. Khi xe đến gần trung tâm thành, thân thể gần như trong suốt của kỳ lân đột nhiên mọc ra hai cánh và bay về phía vương cung trên không trung.
Bên ngoài cửa cung mây khói lượn lờ, một người dáng vẻ say khướt đi ra ngoài. Bước chân lảo đảo, ngã trái ngã phải, hai người hầu đuổi theo phía sau tận tình khuyên bảo: “Nhị gia, chúng ta về thôi, hôm nay Thái Hậu nương nương mở tiệc chiêu đãi khách quý Phúc Sương, ngài…”
Nam tử say rượu xua xua tay: “Ta muốn đi xem nữ nhân từng khiến Nguyên Hóa Nhất cầu mà không được có bộ dáng gì.”
Người hầu nghe vậy thì hoảng sợ: “Nhị gia, không thể gọi thẳng tên húy của quốc sư đại nhân đâu.”
Nam tử say rượu bỗng cười lạnh: “Ta gọi thẳng tên hắn thì thế nào, quốc sư đại nhân gì chứ, ha, chỉ là con chó của Đường gia ta thôi.”
Người hầu hoảng sợ: “Nhị gia, lời này nếu để gia chủ nghe được…”
“Nghe thì nghe!” Người say rượu bực bội, “Cha ta có thể làm gì ta, còn không phải chỉ phạt ta quỳ từ đường hối lỗi, có thể giết ta được sao!”
Nhìn thấy mặt đám hộ vệ canh cửa biến sắc, người hầu càng bị dọa toát mồ hôi lạnh, hận không thể bịt miệng người kia lại.
Trên bích ngọc tiên đài cách đó không xa, xe kỳ lân đáp xuống đất, thu lại hai cánh. Khúc Duyệt cùng Quân Chấp và Đát Thi xuống xe, đưa mắt nhìn khắp nơi cảm thấy rất vui vẻ thoải mái.
Phong cách của Thiên Phong và Phúc Sương khác nhau rất rõ. Phúc Sương giản dị, cổ kính, trầm hùng, mang đậm tính chiến đấu hào sảng. Trong khi đó Thiên Phong lại giống như một thiên cung cao quý xuất trần, chỉ riêng cửa cung điện bằng băng tinh bạch ngọc trước mắt đây thôi, nếu không có hai chữ “Thiên Phong” khắc bên trên, Khúc Duyệt hẳn đã tưởng rằng mình đến Nam Thiên Môn.
Lúc này, tầm mắt Khúc Duyệt bị thu hút về phía bên trái ngoài cửa cung, có một nam tử say khướt đứng đó, đang nhìn chằm chằm vào nàng không chút kiêng dè đánh giá. Điều này làm Khúc Duyệt cảm thấy vô cùng khó chịu.
Thật chờ mong đến lúc thuộc tính muội khống của oonh anh trai này ghê
Ngũ ca sẽ bị khống chế thôi, nhưng người khác sẽ làm việc đó.
Công nhận thích bộ này ở chỗ tình tiết hiểu lầm, bí ẩn các thứ được khui nhanh gọn lẹ. Chứ mấy bộ khác toàn để tới đoạn cuối khui chung với boss luôn một thể.
Vầy đỡ bị nôn nóng, không biết tính cách thật của Tam ca sẽ như nào.
Và sau này lấy lại ký ức liệu còn thích Đát Thi không ta?
Tính cách của Tam ca sẽ có chút bất ngờ 😉 Nói chung, Khúc gia không ai bình thường hết 😁