Skip to content

Thần Khúc – Chương 82

CHƯƠNG 82 - KẾT ÁI DUYÊN

Trục Đông Lưu đứng trơ ra trước lời động viên của Ẩm Triều Tịch, đầu hắn si ngốc mờ mịt.

“Tiền bối, ngài có lầm không?” Khúc Duyệt biết không dễ tu luyện Thiên Khuyết kiếm nhưng không ngờ lại biến thái đến mức này, “Ngài thậm chí không biết tầng thứ ba tu luyện như thế nào mà đã khẳng định đây là thanh kiếm đơn giản nhất trong mười hai thần kiếm?”

Nàng phát hiện bản thân Ẩm Triều Tịch cũng là một cái hố, hắn và Thiên Hố kiếm đều cùng một giuộc cho nên thanh kiếm ấy mới chọn hắn.  Hoặc có lẽ, ban đầu vẫn là một kiếm tu giả chính trực, nhưng sau khi bị Thiên Hố ảnh hưởng, hắn nảy sinh ý định trả thù xã hội.

Ẩm Triều Tịch ra chiều oan uổng: “Chưa từng có ai thành công, cũng không phải Thiên Khuyết khó tu luyện, chỉ vì nó là một thanh kiếm mẻ, hình dáng bình thường, người biết nhìn hàng lại ít. Vì thế nó bị xem thường, kiếm chủ tổng cộng chỉ hai ba người.”

Khúc Duyệt nhăn mày, nói cũng đúng, nếu không gặp phải Quân Chấp thích nhặt nhạnh của rơi, không chừng Thiên Khuyết vẫn còn ngủ vùi trong đống tàn tích nào đó. Dù đã được đặt vào Kiếm Các, nó vẫn như minh chủ phủ bụi trần tận chín trăm năm.

Ẩm Triều Tịch nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Trục Đông Lưu: “Thiếu niên, kiếm của chúng ta là kiếm gần với Thiên Đạo nhất, việc tu luyện chính là quá trình lĩnh ngộ đạo của đất trời. Sỡ dĩ tổ sư gia chế tạo thanh Thiên Khuyết này là vì muốn kiếm chủ nghiệm ra chân lý con người không hoàn mỹ, vạn vật đều có khuyết điểm. Từ cái khổ của “khuyết” mà lĩnh hội được cái đẹp của “khuyết”, có “khuyết” mới là viên mãn, hiểu chưa?”

 Mỗi chữ đều hiểu, nhưng ghép tất cả lại thì hoàn toàn không hiểu gì, Trục Đông Lưu âm thầm rơi lệ trong lòng, nếu sớm biết thế này hắn nhất định sẽ cự tuyệt. Nhưng giờ xem ra không còn đường quay lại, hắn chỉ có thể cắn răng mà tiếp nhận. Hắn chắp tay, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Đa tạ tiền bối chỉ dạy, vãn bối sẽ từ từ lĩnh ngộ.”

Nhìn dáng vẻ đáng thương của hắn, Khúc Duyệt lấy từ vòng trữ vật ra một bộ tóc giả, kéo mũ áo choàng của hắn xuống đội lên giúp hắn.

Ẩm Triều Tịch hỏi với vẻ bất lực: “Sau này bị thiếu tay hay thiếu chân thì che đậy thế nào?”

Khúc Duyệt nói: “Từ từ, cho hắn một chút thời gian để thích nghi thôi.”

Ẩm Triều Tịch gật đầu: “Nói cũng phải.”

5 2 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
An
An
2 years ago

Ông Ẩm đọc ngôn tình ít thôi 😂

La casa di Vy
error: Content is protected !!
1
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx