CHƯƠNG 153 - TIÊN DƯỚI TRĂNG
Trong ảo mộng Hợp Đạo của Khúc Xuân Thu, Khúc Duyệt như người vô hình tự do tới lui trong thành, không ai nhìn thấy nàng. Hoặc có thể nói, nàng cùng thế giới trong mộng này như hai đường thẳng song song, không hề giao nhau. Nhưng như Khúc Xuân Thu đã nhắc nhở, chỉ cần nàng ra tay, vách ngăn giữa hai thế giới sẽ bị phá vỡ, hai thế giới sẽ nhập làm một.
Vậy nên, nàng chỉ có một cơ hội duy nhất để hành động. Nếu tìm lầm, tâm ma không bị giết chết, ngược lại nàng sẽ lập tức bị tâm ma giam cầm.
Huyễn Ba vốn đang nghỉ ngơi trong biển khuyên tai, chấn động nhiều lần khiến hắn bị đánh thức, ngoi đầu lên dựa vào thành khuyên tai nghe Khúc Duyệt kể lại, hắn bối rối: “Mặt Trăng Nhỏ à, nếu cha ngươi biết bản thân bị tâm ma giam cầm trước năm mười sáu tuổi, thì hẳn phải biết lý do vì sao, tâm ma vây khốn ông ấy là ai chứ. Cớ gì không nói cho ngươi biết luôn, còn lãng phí thời gian bắt ngươi đi tìm?”
Khúc Duyệt đáp: “Cha ta nói rằng ông chỉ cảm nhận được mình bị nhốt ở độ tuổi này, nhưng cụ thể vì cái gì thì lại không biết.”
Tâm kiếp của Hợp Đạo khác với họa tâm ma. Tâm ma có thể xác định rõ nguyên nhân khởi phát, giống như nàng trước đây từng vì ánh mắt của Cửu Hoang mà áy náy rồi sinh ra họa tâm ma. Tâm kiếp của Hợp Đạo có thể là tổn thương được tạo thành trong hoàn cảnh mà người đó không hề để ý, nhưng sự việc ấy để lại dấu ấn rất sâu, mãi không thể quên và dần dần tích tụ oán niệm, tạo thành nguồn gốc của tâm kiếp.
Khúc Duyệt lúng túng nói: “Cha ta không biết tâm ma là ai, ta nghĩ có lẽ vì ông ấy làm nhiều việc xấu, đắc tội quá nhiều người nên không nhớ được…”
Huyễn Ba tán thưởng: “Có thể vây khốn cha ngươi trong tâm kiếp Hợp Đạo, oán niệm này sợ là như núi cao nước sâu, thế nhưng cha ngươi không nhớ được là ai, thật là lòng dạ rộng rãi nha!”
Khúc Duyệt đen mặt: “Đây cũng gọi là rộng rãi à?”
Huyễn Ba: “Đương nhiên! Khiến người ta tức chết mà ông ấy lại không để trong lòng, sống tiêu dao sung sướng. Không phải ai cũng có thể đạt được tâm thái này đâu!”
Khúc Duyệt mếu máo, không dám nói tiếp. Chung quy nàng vẫn thích hình tượng “tự xây dựng” của cha nàng trước kia hơn.
Vừa đi vừa nói, Khúc Duyệt đã đến bên ngoài một tòa phủ đệ trong kinh thành. Chủ nhân của phủ đệ này chính là cha nàng, vương tử của một nhạc quốc cổ, thường được gọi là Công tử Thịnh.

Bị ám hại như vậy, bảo sao Khúc Đại không lươn
Hên là cua khúc này. Ko là t drop truyện
Đọc chương này buồn quá, tui thấy mặt Ba Ca làm một bài thơ cho không khí nhẹ bớt:
Thói đời vốn dĩ bất công,
Nửa phần sự thật… chẳng lòng tin nhau.
Thôi thì rũ sạch niềm đau,
Hồn ta phiêu lãng, giữa màu thời gian.
Mặc cho thế sự xoay vần,
Trong lòng tự tỏ, chẳng cần phân minh.
Thanh giả tự thanh lấy mình,
Nhẹ tênh một kiếp, chân tình thảnh thơi
🥰 Bài thơ tuyệt vời, Ba Ca phải học hỏi rồi. Cảm ơn bạn nhiều nha.