CHƯƠNG 155 - KHÚC THÔI MIÊN
Khúc Xuân Thu bị nghẹn. Rất may hai câu cuối được Ôn Tử Ngọ dùng mật ngữ, không để con gái ông nghe được, bằng không ông nhất định khắc thêm một nhát trong lòng.
Bấy giờ, ông cười nhạt: "E là phải để đại sư huynh thất vọng rồi, hai chữ "con rể" kia hãy còn sớm."
---- "Ta rửa mắt mong chờ."
Không khí đột nhiên an tĩnh, Khúc Duyệt liền biết chắc hai người đang dùng mật ngữ và chẳng nói chuyện gì hay ho.
Nàng giả vờ không biết, lên tiếng xen vào: "Cha, con và Rau Hẹ ra khỏi trận pháp thì cha mới ra ngoài được ạ?"
Ôn Tử Ngọ trả lời nàng: "Ta đưa các ngươi ra."
Khúc Duyệt chắp tay: "Đa tạ... đại sư bá!"
---- "Đừng cách nhau xa quá, ta không thi pháp được!"
Khúc Duyệt hô: "Rau Hẹ, mau đến đây!"
Cửu Hoang ở cách nàng một trượng, thấy Khúc Xuân Thu không lên tiếng ngăn cản hắn chần chừ đi đến phía sau nàng, duy trì khoảng cách một thước.
---- “Vẫn còn xa quá!”
