CHƯƠNG 160 - RẤT HOANG MANG
Sững sờ hồi lâu, Khúc Duyệt không tin nổi vào tai mình nên hỏi lại: “Vì sao ạ?”
Nếu không phải từng nhìn thấy dáng vẻ tiên phong đạo cốt của lão tổ Kỳ Môn Tùy Thánh Quân trong ảo mộng hợp đạo, Khúc Duyệt hẳn đã nghĩ ông ấy là tà tu sau khi nghe chuyện.
Ôn Tử Ngọ không trả lời, chỉ thở dài một hơi biểu đạt tâm tình: chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, đây là vết nhơ cả đời không rửa sạch.
Khúc Duyệt bất chợt tỉnh ngộ: “Tùy Thánh Quân treo huân xương của cha vãn bối ở Thần Điện để tinh lọc mười năm, trong thời gian đó cha vãn bối đã thích mẹ của vãn bối sao?”
Lúc nhìn thấy cảnh đó nàng đã có dự cảm này mới cố tình tìm kiếm mẹ trong đám tiểu Thiên Nữ qua lại kia.
Vậy là không phải ngẫu nhiên mà mẹ nàng bị đám người Kỳ Môn này mai phục lúc hạ giới. Cha cướp cánh thiên nhân của mẹ để bà phải đuổi theo ông qua khắp các thế giới và tạo cơ hội cho hai người quen nhau.
Mà khoan đã.
Khúc Duyệt nghĩ đến câu chuyện cổ tích Ngưu Lang Chức Nữ, trong đó kể rằng Ngưu Lang được linh ngưu giúp đỡ đã trộm đi vũ y của Chức Nữ khiến nàng không thể quay lại thiên giới.
Sao giống hệt chuyện của cha mẹ nàng vậy?
Là câu chuyện truyền cảm hứng cho cha hay chính ông đã tạo ra câu chuyện cổ tích này?
Khúc Duyệt ôm một bụng hoài nghi.

Về lý do Nhị ca là người ngoan nhất nhưng gặp chuyện thì lại bị quở trách nó giống như vết mực đen trên tờ giấy trắng ấy.
Bạn lúc nào cũng hoàn hảo, ngoan ngoãn, bỗng 1 ngày bạn phạm lỗi, thì dù lỗi đó ko lớn vẫn làm người lớn thấy thất vọng, đặt ra câu hỏi sao bạn lại phạm phải lỗi đó thay vì nhìn nhận nỗ lực của bạn qua những thành tựu, qua sự chín chắn ngoan ngoãn suốt bao năm qua.
Còn nếu bạn thường xuyên mắc lỗi, thường xuyên khiến bố mẹ lo lắng cho mình, thì khi bạn làm đc cái gì đó tốt, nó sẽ khuếch đại thành tựu đó lên, à đứa trẻ này ko chỉ biết suốt ngày gây rắc rối mà đã trưởng thành rồi, kiểu vậy. Còn nếu bạn mắc lỗi? Haizzz cái đứa này lần nào cũng thế, mắc lỗi suốt ngày, ta còn lạ gì. Bạn vẫn bị mắng, nhưng xét cho cùng thì dù cùng mắc lỗi, đứa trẻ ngoan thường sẽ bị chỉ trích nhiều hơn đứa trẻ hay mắc lỗi kia. Nó xuất phát từ tâm lý của cha mẹ.
Thêm nữa, tính tình Nhị ca là kiểu trong nóng ngoài lạnh, miệng kín như bưng. So sánh 2 đứa trẻ, một đứa lúc nào cũng im im mà giỏi giang xuất sắc, ko để bản thân phải nhọc lòng, 1 đứa quậy phá suốt ngày, gây chuyện rồi làm nũng để mình lo lắng, mình giải quyết rắc rối cho nó, thường cha mẹ sẽ thương đứa hay nghịch kia hơn. Nghe lạ lắm đúng ko, nhưng nó lại là tâm lý thường thấy á. Tình cảm tăng lên tỉ lệ thuận với tâm sức bỏ ra. Đứa trẻ ngoan thì ko đc kẹo, vậy đó.
Hợp lý đóa bà, nói chung dù là cha mẹ vẫn hay cưng đứa con nào biết dỗ nhứt. Chưa kể Khúc Xuân Thu cũng đâu phải người “tốt”, hmmm mình dùng từ tốt cũng chưa hợp lý lắm nhưng mà ý là lúc ổng có con r mới xây dựng hình tượng ng cha, chứ trc đó thì…..
Đúng r đọc tâm trạng của Khúc Tống xong mình thấy tội cho ảnh ghê mà Khúc Tống có vẻ giống mẹ nhất thì s Khúc Xuân Thu lại ít thương ảnh nhất nhỉ?
Tại cái tật ưa méc đó mà, lại ai ổng cũng không tha, kể cả cha mình, gặp được mẹ là méc liền 😂