CHƯƠNG 87 - KHÍ HUNG BẠO
Khúc Duyệt nhìn dáng vẻ như đối mặt với đại địch của Ẩm Triều Tịch, hỏi: “Tiền bối Câu Lê là kẻ thù của ngài?”
Là kẻ thù đánh không lại? Nếu không làm sao Kiếm Tiên lại phải trốn tránh tà ma chứ?
Ẩm Triều Tịch đau đầu: “Hắn là đồ đệ của ta.”
“Đồ đệ?”
Là đồ đệ thì sao phải trốn tránh?
Khúc Duyệt chợt nghĩ ra: “Là vị phản đồ kia của ngài?”
Dạy dỗ hơn trăm người, cuối cùng được kẻ phản đồ đó?
Ẩm Triều Tịch: “Đúng vậy, đúng là hắn.”
Khúc Duyệt không thể tin: “Lý nào trùng hợp như vậy chứ, có thể trùng tên không?”
Ẩm Triều Tịch lắc đầu: “Có lẽ không phải trùng hợp, trước kia hắn vẫn luôn muốn giết ta, tám phần là đuổi theo dấu vết của ta đi đến địa cầu của cô nên mới bị tóm.”
Có khả năng này, Khúc Duyệt lôi ra đàn tỳ bà: “Vậy vãn bối đưa ngài trở về trước.”
Tên hay =)))