CHƯƠNG 88 - THIÊN NHÂN CẢNH
Không đúng, không phải thuyền lật trong mương mà là Ẩm lật trong mương mới đúng. Lúc Ẩm Triều Tịch chọn hai cái tên này hẳn là rất mong mỏi, chung quy hắn đã dạy dỗ đến một trăm đệ tử, không mê tín cũng không được, chiêu đặt tên này quả thật hữu ích.
Tuy nhiên chắc chắn Câu Lê không vì một cái tên mà muốn diệt sư, nhưng Khúc Duyệt cũng không tiện hỏi thêm.
Hắn im lặng nhìn chằm chằm những lỗ thủng trên tường, nàng cũng trầm mặc.
Nửa nén nhang trôi qua, Câu Lê mở miệng: “Sư phụ ta vẫn tốt chứ?”
Khúc Duyệt vội đáp: “Nhìn có vẻ không tệ.”
Câu Lê: “Vậy thật bất hạnh.”
Khúc Duyệt: …
Nàng chẳng biết gì về quá khứ của hai thầy trò này, tốt nhất nên giữ im lặng.
Lại nửa nén nhang trôi qua, Khúc Duyệt quay lại hỏi Chi Kỳ: “Đã hết giờ rồi, ngươi quyết định thế nào?”
So với Chi Kỳ trông Quân Chấp còn căng thẳng hơn, chàng ta là người hi vọng tìm được đáp án về hạt ma chủng này hơn ai hết. Và thật ra cái Quân Chấp tìm chính là thân thế của chàng.
Sau một hồi đấu tranh, Chi Kỳ ngẩng đầu, thận trọng nói: “Ta đồng ý hợp tác với các người, nhưng sẽ không nói ra tất cả, ta cần giữ lại át chủ bài. Nhưng những gì ta nói cho ngươi đều là thật.”
Ôi to đầu luôn
Ụa sao mẹ Duyệt ko ở chung vs mn vậy ạ? Quên mất tiêu ùi.
Lâu quá rồi tui cũng không nhớ rõ, hình như là ba Khúc nói rằng gia tộc của mẹ Khúc Duyệt đặc biệt, bà sinh con xong phải về ở trong gia tộc mình, không ở chung với bọn họ được.